Phương Tri Ý bĩu môi, mở lá bùa đã được gấp gọn ra. Ngay khoảnh khắc sau đó, hắn bật cười.
Tiểu Tiểu Hắc ghé tới nhìn một cái, xung quanh đều là mấy lời chúc cát tường, nhưng chính giữa lại viết rõ ràng ba chữ lớn: Phương Tri Ý.
“Được, ân tình này không nhận cũng không xong rồi.”
Tiểu Tiểu Hắc không lên tiếng. Nó đã hoàn toàn cạn lời với ký chủ này rồi. Hắn vậy mà hết lần này đến lần khác nhúng tay vào chuyện của thế giới này, đến nước này rồi, nói gì cũng đã muộn, chi bằng cứ mặc hắn đi.
Lúc này cũng không thể liên lạc với bản thể. Cái đầu đơn giản của Tiểu Tiểu Hắc thật sự không nghĩ thông được, dứt khoát bắt đầu tiết kiệm năng lượng, chỉ đợi đến lúc Phương Tri Ý sắp mất mạng thì cưỡng ép nối mạng sống cho hắn thêm một lần. Chỉ e sau lần đó, năng lượng cũng sẽ cạn sạch.
