TRUYỆN FULL

[Dịch] Cực Đạo Kiếm Tôn

Chương 61: Tái kiến Ma Quân, thần thông Địa giai! (2)

"Đủ rồi!"

Một giọng nói uy nghiêm vang lên bên tai mọi người.

"Tỷ thí, đến đây chấm dứt!"

Chính là Chu thống lĩnh!

Hắn phất tay áo, khói bụi mịt mù tan biến, thân ảnh Cố Hàn và Khương Hoành lại hiện ra trước mắt mọi người.

"Kết thúc rồi?"

Mọi người ngơ ngác.

"Vậy... ai thắng?"

"Hỏi thừa! Không biết dùng mắt mà nhìn à? Tên kia tóc tai y phục đều cháy xém, thảm hại như vậy thì thắng thế nào được?"

"Đúng vậy! Điện hạ mạnh mẽ như thế, làm sao có thể thua?"

"..."

Nghe mọi người bàn tán, Khương Phong lo lắng không thôi, vội vàng chạy tới.

"Cố huynh đệ, ngươi... ngươi không sao chứ?"

"Lo cái rắm!"

Gã béo ung dung đi tới.

"Ngươi nên hỏi tên tóc đỏ kia có sao không thì hơn. Cái gì mà hỏa linh chi thể? Một đời thiên kiêu? Cũng chỉ đến thế mà thôi?"

Nói rồi.

Gã lại liếc Cố Hàn một cái.

"Nếu Béo gia ta tự mình ra tay, chắc chắn sẽ không thảm hại đến mức này!"

"Gã béo."

Cố Hàn khẽ lắc thanh kiếm trong tay.

"Có thời gian, so tài một chút?"

"Khụ khụ..."

Gã béo sắc mặt khẽ biến.

"Thanh kiếm của ngươi không tệ nha, để Béo gia ta xem thử..."

"Cút!"

Cố Hàn cũng chẳng thèm để ý đến gã, nhìn về phía Khương Hoành đang đầy vẻ nghi hoặc.

"Phục chưa?"

Thịch!

Tim mọi người đập mạnh một cái.

Chuyện này... là ý gì?

Chẳng lẽ kết quả trận tỷ thí không giống như bọn họ tưởng tượng?

"Đủ rồi!"

Chu thống lĩnh khẽ nhíu mày.

"Chuyện này đến đây chấm dứt! Kế tiếp cũng không cần tỷ thí nữa!"

"Không tỷ thí nữa sao?"

Cố Hàn cũng chẳng bất ngờ.

"Vậy phần thưởng đã hứa..."

"Lát nữa sẽ có người dẫn ngươi đến võ khố chọn lựa!"

"Được!"

Cố Hàn mỉm cười.

Huyền giai hạ phẩm công pháp, tuy không lọt vào mắt xanh của hắn, nhưng mang đi bán tự nhiên cũng đổi được không ít nguyên tinh.

"Phải rồi!"

Hắn dường như nhớ ra điều gì.

"Món cực phẩm linh khí ngươi đã hứa kia... sẽ không định quỵt nợ đấy chứ?"

Hắn hiểu rõ, trước mắt bao người, hắn không thể nào có cơ hội giết Khương Hoành, nên cũng không so đo chuyện Chu thống lĩnh ra tay.

Tất nhiên.

Đối với những lợi ích mình đáng được hưởng.

Hắn vẫn tính toán rất chi li.

"Sẽ... không!"

Khương Hoành khó khăn mở miệng, gắng gượng nặn ra hai chữ.Xong rồi!

Chứng kiến cảnh tượng này, ai nấy đều hiểu rõ, vị đại hoàng tử vô địch trong lòng bọn họ... đã thua!

Thua một cách dứt khoát!

Thua một cách gọn gàng!

Thậm chí phải cần đến Chu thống lĩnh đích thân ra tay, mới giữ lại được chút thể diện cuối cùng cho hắn!

Trong lúc nhất thời.

Mọi người đều ủ rũ cúi đầu, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Dường như nhát kiếm vừa rồi của Cố Hàn không chỉ thắng được Khương Hoành, mà còn chém tan luôn cả tín ngưỡng trong lòng bọn họ.

"Biểu ca..."

Ở phía xa.

Lưu Thông với vẻ mặt đầy vẻ không tin, lẩm bẩm tự nói.

"Thế muội, chẳng phải muội nói hắn không có lai lịch gì sao, tại sao... tại sao biểu ca ta lại thua dưới tay hắn..."

"..."

Liễu Oanh trầm mặc không đáp.

Nỗi cay đắng trong lòng, chỉ có mình nàng tự hiểu.

Kẻ này...

Tuyệt đối không thể lưu lại!

Một bên.

Vu Hóa vẻ mặt vô cảm, nhưng sát ý trong mắt thì không cách nào che giấu được.

"Đủ rồi!"

Thấy sĩ khí mọi người sa sút, Chu thống lĩnh nhíu chặt mày.

"Chuyện này... Hửm? Kẻ nào to gan như vậy, dám tự tiện xông vào Võ Viện!"

Lời còn chưa dứt.

Sắc mặt hắn chợt lạnh, đột nhiên nhìn về phía xa.

Ngay sau đó.

Một bóng người lao nhanh từ xa đến gần, xuất hiện trước mặt mọi người.

"Ngươi là ai!"

Chu thống lĩnh vừa định quát hỏi: "To gan..."

"Mộ Dung chưởng quỹ bảo ta đến!"

Một câu nói.

Trực tiếp chặn họng Chu thống lĩnh, khiến hắn nuốt ngược lời định nói vào trong.

"Tiền quản sự?"

Nhìn thấy người tới, trong lòng Cố Hàn thót lên một cái.

"Sao ngươi lại đến đây?"

"Tiểu huynh đệ!"

Tiền Lục vẻ mặt nôn nóng.

"A Sỏa cô nương xảy ra chuyện rồi!"

"Cái gì!"

Cố Hàn vốn luôn bình thản trước mọi hiểm cảnh, giờ phút này sắc mặt lại đại biến, ngay cả giọng nói cũng run rẩy.

"Nàng... Thôi! Ta về xem sao!"

Lời còn chưa dứt.

Người đã lao đi rất xa.

Thấy vậy.

Tiền Lục cũng lập tức đuổi theo, còn những người khác ở đây, hắn căn bản lười liếc mắt nhìn lấy một cái.

"Chậc chậc."

Gã béo bĩu môi.

"Tên này là ai thế, nói chuyện ngông cuồng vậy!"

"Ăn nói cẩn thận!"

Mai Vận giật mình, vội vàng kéo hắn lại, thấp giọng giải thích.

Mộ Dung gia?

Gã béo càng thêm khinh thường.

Luận về so đấu bối cảnh, Béo gia ta chưa từng sợ ai bao giờ!

Một bên.

Khương Phong lại nhíu chặt mày.

A Sỏa cô nương kia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì...

...

"Điện hạ."

Chu thống lĩnh nhìn Khương Hoành đang có chút thất thần.

"Ngài..."

"Ta muốn đi tìm Đỗ sư thúc!"

Khương Hoành đột nhiên lên tiếng, trong mắt lóe lên vẻ không cam lòng nồng đậm.

"Đỗ lão?"

Chu thống lĩnh ngẩn người.

"Ông ấy..."

"Mấy ngày trước, sư thúc đã bí mật đến vương đô."

"Cái gì! Đỗ lão đến vương đô rồi ư? Tại sao chứ, vương đô đối với ông ấy mà nói, chỉ là một nơi nhỏ bé...""Đây là an bài của sư phụ."

Khương Hoành lắc đầu.

"Chuyện cụ thể không tiện nói với ngươi. Lát nữa rời khỏi Võ Viện, ta sẽ xin người ban đan dược, dốc toàn lực đột phá Tụ Nguyên cảnh! Thí luyện Võ Viện nửa tháng sau... mối nhục này, ta phải đích thân đòi lại!"

Thất bại dưới tay Cố Hàn khiến danh vọng và lòng tự tôn của hắn mất đi quá nửa. Muốn nắm quyền kiểm soát Võ Viện lúc này khó hơn trước gấp bội phần!

Cách giải quyết duy nhất chính là trước mặt mọi người đấu với Cố Hàn thêm một lần nữa. Phải đánh bại hắn một cách đường đường chính chính, thậm chí giết chết hắn, mới có thể vãn hồi chút thể diện đã mất ngày hôm nay!

"..."

Chu thống lĩnh ngập ngừng muốn nói rồi lại thôi.

Lúc này, chẳng ai chú ý tới bàn tay vừa đỡ kiếm khí của Cố Hàn giờ đã máu thịt be bét...

Chỉ có hắn mới hiểu rõ nhất, một Cố Hàn đã đạt tới cực cảnh thì thực lực chân chính kinh khủng đến nhường nào.

Hắn...

Không hề đánh giá cao Khương Hoành!

...

Phía xa.

Nhìn thấy Khương Hoành đang chịu đả kích nặng nề, hai vị cung phụng Ngô, Phùng liếc nhìn nhau, trong lòng mở cờ.

Đánh bại đại hoàng tử.

Thân mang cực cảnh.

Tu vi kiếm đạo lại càng bất phàm.

Nhân tài nhường này đâu chỉ là cục cưng của Mai Vận, mà còn là báu vật của cả Võ Viện!

"Kẻ này tiền đồ vô lượng!"

"Đúng vậy! Có hắn, thật là vạn hạnh cho Võ Viện ta!"

"Ha ha, biết đâu chừng... hắn lại có cơ hội đối đầu với tên yêu nghiệt của Đại Sở kia!"

"Chí phải, cơ hội rất lớn! Có điều... để hắn ở chỗ Mai Vận, liệu có quá khinh suất hay không?"

"..."

Nhắc đến đây.

Cả hai chợt thót tim, bỗng nảy sinh ý định phá bỏ quy tắc Võ Viện, cướp Cố Hàn từ tay Mai Vận về.

Dù sao cái danh "tảo bả tinh" kia quá vang dội, lỡ như hắn khắc chết một thiên tài cái thế như vậy, chẳng phải là tổn thất tày đình sao?

Cùng lúc đó.

Tại góc tường Võ Viện.

"Ha ha."

Xem hết kịch hay, lão tạp dịch lại cầm chổi lên, tiếp tục quét lá rụng trên sân.

"Tiểu gia hỏa, thú vị đấy."

"Tiếc thay, đáng tiếc thay, ngươi lại chẳng phải người ta cần tìm."

...

Phòng hạng thiên tự.

Mộ Dung Xuyên chắp tay sau lưng nhìn trời, trầm ngâm suy nghĩ.

Quái!

Quá quái lạ!

Đúng lúc này.

Cấm chế bên ngoài chợt dao động, hóa ra là Cố Hàn hộc tốc chạy về, cuối cùng cũng đã tới nơi.

"A Sỏa!"

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, lòng hắn lạnh toát đi một nửa.