“Ta là ai, thật ra không quan trọng.”
Lạc Vô Song không thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận, chỉ vẫn mỉm cười nói: “Xét trên một phương diện nào đó, mục đích của chúng ta tạm thời giống nhau, vì thế ngươi không cần ôm địch ý lớn như vậy với ta.”
“Thôi vậy.”
Hắn lắc đầu khẽ cười.
“Đã gặp được ngươi, cũng xem như một phen duyên phận. Ta có đôi chút hứng thú với thiên cơ thuật của ngươi, ngươi dạy ta, được chăng?”
