“Đây là thứ gì?”
Trên mặt Mai Vận chỉ có vẻ hiếu kỳ, hoàn toàn không hề có lấy nửa phần kinh ngạc. Dường như thấy nhìn chưa rõ, lão khẽ kẹp hai ngón tay, vậy mà lại muốn rút ấn ký kia ra khỏi mi tâm Cố Hàn.
Sau đó...
Lại thật sự rút ra được!
Ấn ký kia run rẩy vặn vẹo, tựa như đang liều mạng thoát khỏi hai ngón tay của lão, chỉ tiếc bị lão kẹp chặt cứng, nửa điểm cũng không thể động đậy.
