Sắc mặt người vừa lên tiếng cứng đờ.
Vị Lưu công tử này... nhận thua cũng quá nhanh rồi!
Lưu Thông không phải Cố Hàn.
Càng không có được bộ xương cứng cỏi như Cố Hàn.
Kẻ thích ỷ mạnh hiếp yếu, tất nhiên sẽ cực kỳ sợ kẻ mạnh.
“Hôm nay... đã mạo phạm nhiều!”
Mấy chữ này, gần như là rít qua kẽ răng mà nói ra.
Cố Hàn không nói gì, vẻ mặt đăm chiêu.
Hắn đã chắc chắn một điều, Mộ Dung Xuyên chỉ cần một câu nói đã khiến tên Lưu Thông kiêu căng ngạo mạn, không coi ai ra gì lúc trước phải quỳ xuống, đủ thấy thực lực và nội tình của Mộ Dung gia vượt xa tưởng tượng của hắn!
“……”
Thấy Cố Hàn không thèm liếc nhìn mình lấy một cái, Lưu Thông siết chặt nắm đấm, hai mắt đỏ ngầu. Hắn không nói thêm lời nào, trực tiếp đứng dậy bỏ đi, thậm chí chẳng còn tâm trí đâu mà lo cho Liễu Oanh, giai nhân trong mộng của hắn nữa.
Còn Liễu Oanh...
Mặt nàng đã không còn đau nữa.
Bởi vì nàng đã mất hết mặt mũi rồi!
Nàng hít sâu một hơi, cố nén sự tủi hổ và phẫn uất trong lòng, toan rời khỏi nơi đây.
“Khoan đã.”
Cố Hàn đột nhiên lên tiếng.
“Làm gì?”
Thân hình Liễu Oanh khựng lại. Đối mặt với ánh mắt kỳ quái của đám đông, nàng hận không thể tìm một cái lỗ nẻ mà chui xuống.
“Nhớ kỹ.”
Vẻ mặt Cố Hàn rất nghiêm túc.
“Đây là lần cuối cùng. Lần sau, đừng trách ta không khách khí.”
Chuyện hôm nay tuy chỉ là trùng hợp, nhưng nếu không có lời lẽ châm ngòi của nàng ta, tuyệt đối sẽ không đi đến bước đường này.
Cố Hàn tha cho nàng, chẳng qua là vì chút tình nghĩa mỏng manh ngày xưa mà thôi.
Đương nhiên.
Qua hôm nay, chút tình nghĩa ấy cũng đã cạn sạch rồi.
“……”
Nghe vậy, cái gai trong lòng Liễu Oanh lại càng đâm sâu hơn. Nàng không đáp lời, đi thẳng qua đám đông, biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
“Thiếu gia.”
A Sỏa nhíu mày.
“Sao Liễu tiểu thư lại trở nên đáng ghét thế nhỉ?”
“Không lạ.”
Cố Hàn lắc đầu.
“Thực ra, đây mới là bộ mặt thật của nàng ta.”
“Tiểu huynh đệ.”
Đúng lúc này, Mộ Dung Xuyên lại lên tiếng: “Cái thứ ăn cây táo rào cây sung, có mắt như mù này đã mạo phạm quý khách. Rốt cuộc xử trí thế nào, giao cho ngươi định đoạt.”
Người lão nói, tự nhiên là Tống Hưng.
“Tha mạng!”
Tống Hưng sợ đến hồn phi phách tán.
“Chưởng quỹ, tiểu nhân đi theo ngài bao nhiêu năm nay, không có công lao cũng có khổ lao, xin ngài đại phát từ bi, tha cho tiểu nhân lần này đi!”
Trước kia hắn phong quang bao nhiêu.
Giờ phút này lại thảm hại bấy nhiêu.
“Tống Hưng.”
Mộ Dung Xuyên lắc đầu.
“Những năm qua, ngươi biển thủ công quỹ, lén lút làm không ít chuyện mờ ám, kiếm chác đến đầy túi, kỳ thực ta đều nhìn thấy hết. Sở dĩ không động đến ngươi là vì nể tình nghĩa bao năm qua! Nhưng chuyện hôm nay thì khác. Ý nghĩa của tấm lệnh bài kia, ngươi không thể không biết. Cho nên, ngươi cầu xin ta cũng vô dụng!”“Tiểu huynh đệ!”
Tống Hưng đột ngột quay sang nhìn Cố Hàn, miệng không ngừng van xin.
“Là ta có mắt không tròng, là ta đui mù! Ngài... ngài là quý khách của Mộ Dung gia, xin ngài hãy nói đỡ với chưởng quỹ một câu, tha cho ta lần này đi! Ta... sau này ta tuyệt đối không dám tái phạm nữa!”
“Tiền bối.”
Cố Hàn mặt không đổi sắc.
“Đây là việc riêng của Mộ Dung gia, ta là người ngoài, nhúng tay vào e là không thích hợp.”
“Ồ?”
Mộ Dung Xuyên thoáng chút ngạc nhiên.
“Vậy theo ý của tiểu huynh đệ thì...”
“Đơn giản thôi, cứ theo quy củ của Mộ Dung gia mà làm, không cần hỏi ta.”
“Ta hiểu rồi.”
Mộ Dung Xuyên khẽ thở dài.
“Giải xuống! Áp giải về tộc, xử lý theo tộc quy!”
Nghe vậy, mặt Tống Hưng xám ngoét như tro tàn, vẻ tuyệt vọng hiện rõ. Thân thể hắn mềm nhũn như vũng bùn, bị hai nam tử áo đen lạnh lùng lôi đi. Chờ đợi hắn... sẽ là hình phạt nghiêm khắc nhất của Mộ Dung gia!
“Ta cứ tưởng...”
Mộ Dung Xuyên cười khổ.
“Tiểu huynh đệ sẽ dĩ đức báo oán, tha cho hắn một con đường sống.”
Ý định ban đầu của lão thực ra là muốn tha cho Tống Hưng một lần, nên mới giao quyền xử lý cho Cố Hàn. Lão vốn nghĩ Cố Hàn tuổi trẻ da mặt mỏng, Tống Hưng cầu xin vài câu thì hắn sẽ ngại ngùng mà thuận nước đẩy thuyền tha cho y. Nào ngờ Cố Hàn căn bản không tiếp chiêu, trực tiếp ném trả lại quyền quyết định này.
Như vậy, ngại vì quy củ trong tộc, lão dù muốn thiên vị cũng chẳng thể làm được nữa.
“Dĩ đức báo oán?”
Cố Hàn lắc đầu.
“Người khác có lẽ sẽ làm vậy, nhưng ta thì khác, ta thích dĩ trực báo oán hơn.”
Dĩ trực báo oán.
Mộ Dung Xuyên ngẫm nghĩ bốn chữ này, bất chợt bật cười.
Giờ khắc này, lão đã lờ mờ hiểu được vì sao Mộ Dung Yên lại coi trọng Cố Hàn đến thế.
“Thôi bỏ đi.”
Lão cũng không băn khoăn nữa.
Tống Hưng có kết cục này là do gieo gió gặt bão, không trách được người khác. Nếu lão vì chuyện này mà sinh lòng hiềm khích, chẳng phải là quá ngu xuẩn sao?
Bên ngoài.
Đám đông thấy kịch hay đã tàn cũng dần dần tản đi.
Chẳng bao lâu nữa, chuyện xảy ra hôm nay sẽ nhanh chóng truyền khắp vương đô.
Cố Hàn thì chưa nói, nhưng cái tên Lưu Thông e rằng sẽ nổi danh đến mức phụ nữ và trẻ con đều biết.
“Tiểu huynh đệ.”
Mộ Dung Xuyên làm động tác mời.
“Mời đi theo ta. Gian phòng hạng thiên tự này đã bỏ trống mấy năm nay rồi, ngẫm lại cứ như là chuyên tâm chờ đợi ngươi vậy.”
“Tiền bối.”
Cố Hàn nghe vậy cũng thấy động lòng.
“Không biết phòng hạng thiên tự này thu phí thế nào?”
“Chuyện này...”
Mộ Dung Xuyên có chút không hiểu đầu đuôi.
“Nếu chỉ ở thôi thì cũng không đắt lắm, mỗi ngày mười viên Linh Nguyên là đủ. Còn nếu muốn kích hoạt các công năng khác thì phải tính riêng...”
“Tiền bối!”
Cố Hàn đột ngột cắt ngang.
“Ta cảm thấy... giáp tự hào phòng cũng tốt lắm rồi.”
“Tại sao? Ngươi có biết bao nhiêu người muốn ở phòng hạng thiên tự này mà còn...”
“Tiền bối.”
Cố Hàn bỗng nhiên tỏ ra ngượng ngùng.“Ta... không có nhiều tiền đến thế.”
Một ngày mười viên Linh Nguyên!
Tính ra ít nhất cũng là một vạn nguyên tinh rồi!
Đó mới chỉ là phí tổn cơ bản thôi!
Cho dù có dốc hết toàn bộ gia sản, ta cũng chẳng ở nổi mấy ngày!
“Đúng đó, đúng đó.”
A Sỏa vội vàng phụ họa.
“Thiếu gia nhà ta nghèo lắm, nghèo lắm luôn!”
“...”
Mộ Dung Xuyên nhất thời câm nín.
“Tiểu huynh đệ, chẳng lẽ ngươi tưởng rằng ngươi vào ở phòng hạng thiên tự thì phải trả tiền sao?”
“Hả?”
Hai mắt Cố Hàn sáng rực lên.
“Không mất tiền ư?”
“Ha ha ha...”
Mộ Dung Xuyên ngửa mặt cười to.
Lão chợt cảm thấy Cố Hàn là một người vô cùng thú vị.
“Xem ra tiểu huynh đệ vẫn chưa rõ tấm lệnh bài trong tay ngươi rốt cuộc có phân lượng nặng đến thế nào rồi.”