"Muội đang trong giai đoạn phá cảnh, mà phòng chữ Giáp nơi đây tại vương đô là độc nhất vô nhị, là nơi tu luyện tốt nhất. Nếu phối hợp với Linh nguyên trong tay thế muội, trước khi khai viện, chắc chắn có thể củng cố cảnh giới hoàn toàn!"
"Làm phiền thế huynh rồi."
Lần này là một giọng nữ.
Thanh âm trong trẻo lạnh lùng động lòng người, xen lẫn một tia vui mừng.
"Muội nói gì vậy?"
Hồn phách nam tử kia gần như bị câu đi mất.
"Liễu sư bá và cha ta là chỗ cố giao, nay thế muội đến vương đô, ta đương nhiên phải làm tròn bổn phận chủ nhà rồi! Muội cứ yên tâm, gian phòng chữ Giáp này, muội muốn ở bao lâu thì ở bấy lâu!"
Trong lúc nói cười.
Một nam một nữ sánh vai bước vào.
Nam tử kia không rõ thân phận.
Còn nữ tử...
Chính là Liễu Oanh!
Nhìn thấy Cố Hàn và A Sỏa, nàng sửng sốt, sắc mặt nhanh chóng lạnh băng.
Còn Cố Hàn...
Thì lại tỏ vẻ ngán ngẩm.
Đúng là khiến người ta buồn nôn.
"Lưu công tử?"
Thấy nam tử kia, mắt tên quản sự sáng lên, mặt mũi tươi cười, thái độ thay đổi một trời một vực.
"Sao ngài lại tới đây?"
"Tiện đường ghé xem thôi."
Lưu công tử đáp qua loa một câu, ánh mắt vẫn dán chặt lên người Liễu Oanh bên cạnh.
"Phòng chữ Giáp này vẫn còn chứ?"
"Có có có!"
"Vậy tốt, chuẩn bị... Hửm?"
Nói được nửa câu.
Hắn chợt nhận ra sắc mặt giai nhân bên cạnh có chút khác thường: "Thế muội, muội sao vậy? Muội quen bọn họ à?"
Vừa nói.
Hắn vừa nhàn nhạt liếc nhìn Cố Hàn, lông mày khẽ nhíu lại.
"Có quen."
Liễu Oanh hít sâu một hơi, dường như đang cố kìm nén uất khí trong lòng, dáng vẻ ấy lại khiến nam tử bên cạnh nhìn đến mức suýt rớt cả mắt ra ngoài.
"Hắn cũng đến từ Thiên Võ thành."
"Ồ."
Nam tử kia lập tức mất hứng thú.
Một tên nhà quê đến từ nơi khỉ ho cò gáy, lại chẳng phải tuyệt sắc giai nhân như Liễu Oanh, hắn đương nhiên lười chẳng buồn liếc mắt thêm cái nào.
"Chuẩn bị đi."
Hắn liếc nhìn tên quản sự.
"Liễu thế muội của ta muốn ở lại đây một thời gian."
"Vâng vâng vâng!"
Ý cười trên mặt quản sự càng thêm nồng đậm, suýt chút nữa là gật đầu khom lưng quỳ xuống rồi.
Hắn thừa hiểu vị Lưu Thông Lưu công tử này gia thế hiển hách, ra tay hào phóng, mỗi lần đến đây hắn đều kiếm chác thêm được một khoản lớn, đây mới là quý khách, là hào khách chân chính trong lòng hắn!
Còn về phần Cố Hàn.
Sớm đã bị hắn quên sạch sành sanh.
"Khoan đã!"
Hắn quên.
Nhưng Cố Hàn không quên.
"Ngươi đã nói."Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm tên quản sự.
"Gian phòng chữ Giáp này chỉ còn lại một phòng thôi phải không?"
"Không sai!"
Đối mặt với Cố Hàn, tên quản sự tự nhiên khôi phục lại giọng điệu ban nãy, lạnh nhạt xen lẫn vẻ khinh thường.
"Ta vừa nói rồi."
Cố Hàn nghiêm túc đáp: "Ta muốn thuê!"
"Thế à?"
Tên quản sự cười khẩy.
"Ta nghe không rõ."
"Giờ thì ngươi nghe rõ chưa?"
"Ngại quá, giờ thì hết phòng rồi!"
"Ngươi!"
A Sỏa tức giận bất bình.
"Rõ ràng là chúng ta đến trước!"
"Ha ha."
Tên quản sự vẫn dửng dưng.
"Thì đã sao? Các ngươi đã nộp nguyên tinh chưa? Chưa! Vậy thì gian phòng này chính là vật vô chủ, ta muốn cho ai ở thì cho người đó ở!"
"Chậc chậc chậc."
Đứng bên cạnh, Lưu Thông liếc nhìn Cố Hàn đầy khinh miệt.
"Liễu thế muội, vị đồng hương này của muội xem ra chẳng hiểu quy củ chút nào!"
"Hắn xưa nay vẫn vậy."
Liễu Oanh mặt không chút biểu cảm.
"Luôn không nhìn rõ khoảng cách giữa hiện thực và tưởng tượng, cứ thích làm những chuyện vượt quá khả năng, cốt chỉ để lôi kéo sự chú ý của người khác mà thôi."
"Ta hiểu rồi!"
Mắt Lưu Thông sáng lên.
"Với dung mạo của Liễu thế muội, kẻ ngưỡng mộ chắc chắn nhiều không đếm xuể, tên tiểu tử này... hẳn cũng là một trong số đó chứ gì! Ha ha, vậy thì dễ hiểu rồi, có điều..."
Hắn đổi giọng, lại liếc xéo Cố Hàn.
"Làm người thì phải biết tự lượng sức mình! Muốn chơi trội, muốn thể hiện sự tồn tại thì cũng phải xem lại thân phận của mình trước đã, còn phải nhìn xem đây là đâu! Đại Tề vương đô của ta đâu phải cái chốn khỉ ho cò gáy như Thiên Võ thành mà so sánh được!"
"Đương nhiên..."
Nói đến đây, hắn liếc nhìn sắc mặt Liễu Oanh, cười đắc ý.
"Hôm nay ta nể mặt Liễu thế muội, niệm tình ngươi và nàng là đồng hương nên sẽ không so đo việc ngươi mạo phạm. Chỉ là gian phòng chữ Giáp này không phải nơi ngươi có tư cách ở. Trong vòng tam tức, mau biến khỏi mắt ta. Nếu không, ta sẽ rất không vui, mà hậu quả khi chọc ta không vui... tin ta đi, chẳng có mấy kẻ gánh chịu nổi đâu."
"Thứ nhất."
Cố Hàn hít sâu một hơi.
"Nơi này là ta đến trước, gian phòng chữ Giáp này cũng là ta đặt trước."
"Thứ hai."
"Ngươi nói ta ngưỡng mộ nàng? Vậy sao ngươi không hỏi nàng xem, năm đó là ai cứ lẽo đẽo theo sau ta, mở miệng là một tiếng Cố đại ca, hận không thể dâng hiến cả bản thân mình cho ta?"
"Đúng đấy!"
A Sỏa vội vàng phụ họa.
"Ta tận mắt nhìn thấy mà, nàng ta đối với thiếu gia nhà ta ân cần lắm lắm luôn!"
"Ngươi!"
Sắc mặt Liễu Oanh đại biến.
Năm đó.
Khi Cố Hàn vẫn còn là thiên tài ý khí phong phát, nàng đương nhiên cực kỳ thân cận với hắn, gần như phô bày hết thảy mị lực của bản thân. Thế nhưng, Cố Hàn tuy thường xuyên gặp gỡ nhưng lại luôn giữ khoảng cách với nàng. Điều này đã trở thành một cái gai đâm sâu trong lòng nàng, mỗi khi nhìn thấy Cố Hàn, cái gai ấy lại đâm sâu thêm vài phần, khiến nàng đau đớn đến mức không muốn sống.Đây cũng chính là nguyên do khiến nàng đặc biệt nhắm vào hắn sau khi thấy tu vi Cố Hàn khôi phục.
Lúc này.
Bị vạch trần chuyện cũ.
Nàng xấu hổ và giận dữ đến mức muốn chết đi cho xong.
"Thế muội..."
Nhìn thấy vẻ mặt của Liễu Oanh.
Lưu Thông làm sao còn không hiểu những lời Cố Hàn nói đều là sự thật?
Lời nói của Cố Hàn.
Khiến hắn - kẻ suốt những ngày qua ra sức ân cần với Liễu Oanh, vọng tưởng chiếm được trái tim người đẹp - triệt để trở thành một trò cười!
Vừa thẹn vừa giận, lại thêm đau lòng, cái nhìn của hắn đối với Cố Hàn từ khinh thường lập tức chuyển thành ghen ghét, thậm chí còn pha lẫn một tia chua xót không nói nên lời.
"Còn nữa."
Cố Hàn chẳng thèm để ý đến hắn, cứ thế nói tiếp.
"Ta có tư cách ở hay không... không đến lượt các ngươi phán xét!"
"Cố Hàn!"
Liễu Oanh tức đến mức suýt nghiến nát răng ngà.
"Ngươi nhất định sẽ phải trả cái giá thảm khốc nhất cho sự cuồng vọng của mình!"
"Cuồng vọng?"
Cố Hàn cười khẩy.
"Không, không đúng!"
"Chẳng qua là các ngươi ỷ thế hiếp người quen thói rồi, nhưng thật không may, xương cốt ta trời sinh đã cứng, cũng chưa bao giờ thích bị kẻ khác ức hiếp!"
"Cho nên, hôm nay các ngươi chọc nhầm người rồi!"
"Ta đổi ý rồi!"
Đứng bên cạnh.
Lưu Thông đột nhiên lên tiếng.
Trong lòng hắn lửa ghen bùng cháy, khuôn mặt vặn vẹo, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Cố Hàn.
"Hôm nay, ngươi đừng hòng rời khỏi đây!"