TRUYỆN FULL

[Dịch] Cực Đạo Kiếm Tôn

Chương 18: Đao hiện, báo thù khởi đầu! (2)

Bên cạnh.

Hai vị trưởng lão cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng.

Cố Hàn.

Chính là cái gai trong lòng tất cả người Cố gia!

Nếu hắn tầm thường thì thôi, đằng này hắn lại quá ưu tú, ưu tú đến mức khiến tất cả người Cố gia khi đối mặt đều cảm thấy tự ti mặc cảm!

Hắn càng ưu tú.

Cái gai trong lòng người Cố gia lại càng đâm sâu!

“Cố Thiên cũng y hệt như vậy!”

Cố Thành tiếp tục khiêu khích Cố Hàn.

“Thân là người Cố gia lại không lo nghĩ cho Cố Dương cùng tộc, chuyện gì cũng thiên vị tên dã chủng như ngươi! Nực cười thay, ngày đó hắn sắp chết đến nơi rồi mà còn vọng tưởng lấy thứ kia ra để ra điều kiện với cha ta, bắt ông ấy phải đưa ngươi an toàn rời khỏi Thiên Võ thành! Ha ha... Thật là tình phụ tử thâm sâu, khiến người ta buồn nôn!”

“Nghĩa phụ...”

Hai hàng huyết lệ lăn dài.

Trực tiếp cuốn trôi chút lý trí cuối cùng còn sót lại của Cố Hàn!

“Ta muốn bọn chúng phải chết hết!”

Chữ “chết” vừa thốt ra.

Thân hình hắn đã biến mất tại chỗ, trường kiếm mang theo kiếm khí âm u lạnh lẽo, nhắm thẳng Cố Thành đâm tới!

“Lên!”

Cố Thành cười lạnh.

“Nguyên tinh của Cố gia ta đâu dễ lấy như vậy!”

Vút!

Lời còn chưa dứt.

Gã thanh niên kia dường như tu luyện một môn công pháp chuyên về tốc độ, thân pháp lại nhanh hơn Cố Hàn rất nhiều. Hắn lướt đi để lại từng đạo tàn ảnh, trong nháy mắt đã chắn ngay trước mặt Cố Hàn!

Cùng lúc đó.

Từ hai phía trái phải.

Thế công của hai tên tán tu còn lại cũng ập tới!

Gã thanh niên tính toán rất hay.

Đối mặt với thế công như vậy, cách tốt nhất của Cố Hàn đương nhiên là lui lại tránh né. Đến lúc đó, hắn có thể dùng thân pháp linh hoạt phối hợp với hai người kia, từ từ vây hãm Cố Hàn đến chết!

Chỉ tiếc là hắn đã lầm.

Cố Hàn lúc này nộ hỏa công tâm, trong đầu chỉ muốn giết chết Cố Thành nên không hề né tránh, cắn răng hứng trọn hai đòn trọng kích!

Phụt!

Hắn phun ra một ngụm máu tươi.

Thế nhưng mượn lực đạo va chạm này, tốc độ của hắn lại nhanh hơn ba phần!

Phập!

Một tiếng động khẽ vang lên!

Một đạo kiếm khí lạnh lẽo chợt lóe, xuyên thẳng vào mi tâm gã thanh niên!

Đến lúc chết, trong mắt gã vẫn còn sót lại tia nghi hoặc, dường như không thể hiểu nổi vì sao Cố Hàn lại chọn lối đánh đồng quy vu tận như vậy.

Mà lúc này.

Khoảng cách giữa Cố Hàn và Cố Thành chỉ còn lại một trượng!

“Tiểu súc sinh!”

Cố Thành cười dữ tợn, tay rút phắt ra một thanh trường đao!

Hỏa ý lượn lờ quanh người, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ thân đao!

Liệt Diễm Phần Quyết!

“Hôm nay ta sẽ thay Cố gia trừ bỏ cái mầm họa là ngươi!”

Vút!

Vừa dứt lời.

Trường đao rít lên một tiếng xé gió, mang theo luồng khí nóng rực, bổ thẳng vào người Cố Hàn!Keng!

Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên!

Trường kiếm và trường đao va mạnh vào nhau trong chớp mắt!

Trước ánh mắt kinh ngạc của Cố Thành, thanh trường kiếm tàn tạ trong tay Cố Hàn vậy mà lại chém đứt đôi thanh trường đao của hắn!

Dư lực chưa tan, lưỡi kiếm lướt qua trước ngực, chém lìa cánh tay phải của hắn ngay tại khuỷu tay!

“A!”

Hắn hét lên đau đớn.

“Giết!”

“Giết chết tên tiểu súc sinh này cho ta!”

Trong khoảnh khắc vừa rồi.

Hắn vậy mà lại cảm nhận được hơi thở của cái chết!

Chỉ trong chớp mắt.

Nỗi sợ hãi đã xâm chiếm tâm trí hắn!

“A!”

Đột nhiên.

Lại một tiếng kêu thảm thiết vang lên!

Hắn ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Cố Hàn toàn thân đẫm máu, hận ý ngút trời. Hai gã tán tu còn lại, vậy mà đã chết thêm một người!

“Cố Thành!”

Cố Hàn mặc kệ những kẻ khác, bất chấp tất cả lao thẳng về phía hắn!

“Chết đi!”

Nguy to!

Cố Thành giật thót tim, hồn xiêu phách lạc!

Hắn đã đánh giá quá thấp thực lực của Cố Hàn, nếu còn nấn ná ở lại đây, e rằng sẽ lật thuyền trong mương thật!

Chạy!

Không chút do dự.

Hắn vận chuyển toàn bộ tu vi, cắm đầu bỏ chạy về phía xa!

Bên tai.

Tiếng chửi rủa, tiếng gầm thét cùng tiếng kêu thảm thiết dần dần nhỏ đi rồi tắt hẳn.

Một lúc lâu sau.

Hắn liếc mắt nhìn về phía sau, thấy không có ai đuổi theo mới dám thả chậm bước chân, há miệng thở dốc.

Quá mạnh!

Hắn hoàn toàn không thể hiểu nổi.

Vì sao Cố Hàn bây giờ lại cường hãn đến mức độ này.

Sáu tên Thông Khiếu cảnh?

Không!

E rằng số lượng phải gấp đôi lên mới có hy vọng chiến thắng!

“Tiểu súc sinh!”

Bị kẻ mà ngày thường mình căm ghét nhất dọa cho ra nông nỗi này, hắn thẹn quá hóa giận, trong mắt tràn đầy vẻ oán độc và không cam lòng.

“Ngươi cứ đợi đấy! Ta nhất định phải...”

“Cố Thành!”

Đột nhiên!

Một giọng nói lạnh lẽo như vọng về từ địa ngục vang lên ngay sau lưng hắn!

Là Cố Hàn!

Chết tiệt!

Tim Cố Thành như ngừng đập, hắn chẳng dám quay đầu nhìn lại, chỉ muốn cắm đầu bỏ chạy tiếp!

Phụt!

Bất thình lình.

Một đạo kiếm quang lóe lên.

Hắn chỉ cảm thấy hai chân đau nhói, cả người ngã nhào, mặt cắm thẳng xuống lớp bùn đất đen kịt hôi thối!

Chẳng còn màng đến thể diện.

Hắn khó nhọc ngẩng đầu lên, vừa vặn bắt gặp ánh mắt Cố Hàn đang nhìn xuống mình từ trên cao. Toàn thân Cố Hàn đã ướt đẫm máu tươi, có máu của chính hắn, nhưng phần lớn là máu của kẻ khác!

Đôi mắt kia...

Cũng đỏ ngầu như được nhuộm bằng máu!

“Cố Hàn!”

Lúc này, đầu óc Cố Thành xoay chuyển điên cuồng, liều mạng suy nghĩ cách thoát chết dưới tay Cố Hàn.

“Ta...”

Nhưng Cố Hàn căn bản không cho hắn cơ hội mở miệng.

Phụt!

Kiếm quang lóe lên, đầu người rơi xuống đất!

“Nghĩa phụ!”

“Đây là kẻ thứ hai!”

...

Trong hang núi.

A Sỏa ôm gối, co ro trong góc tối, lắng nghe tiếng chém giết mơ hồ vọng lại từ phía dưới, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ bất lực và lo âu.  “Thiếu gia...”

“Người nhất định không được chết!”

“Nếu người chết, ta... ta sẽ không nghe lời người nữa đâu!”

“...”

Trong tiếng lẩm bẩm tự nhủ.

Ánh sáng nơi cửa động chợt bị che khuất!

“Thiếu gia!”

A Sỏa vô thức ngẩng đầu, lại thấy Cố Hàn với dáng vẻ như vừa bước ra từ địa ngục!

“Thiếu gia không sao chứ...”

“Hu hu... Tại sao, tại sao thiếu gia không cho ta giúp, ta biết... ta biết ta có thể giúp người mà...”

“Đừng khóc nữa!”

Giọng Cố Hàn thoáng lộ vẻ mệt mỏi.

“Chút thương thế này không chết được đâu!”

“Đã đến lúc rồi, chúng ta đi thôi.”

“Đi?”

A Sỏa quệt nước mắt.

“Đi đâu?”

“Trở về!”

Cố Hàn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng, khẽ nói.

“Báo thù!”