Lý do này đơn giản trực tiếp, không quanh co lòng vòng, ngược lại càng dễ khiến người ta buông bỏ phòng bị.
Nghe xong, Tử Dương vuốt chòm râu dài dưới cằm, trầm ngâm một lát rồi nói: "Suy nghĩ rất táo bạo, cũng có vài phần đạo lý. Đáng tiếc, lão phu đã sớm không còn thu đồ đệ. Anh Lạc, tiễn khách đi!"
Dứt lời, lão xoay người định quay lại Phá Trận hiên.
Chu Thanh vừa định mở miệng thuyết phục, Sở Anh Lạc đã bước lên chặn Tử Dương lại, làm nũng: "Sư phụ, nhưng hắn là một thiên tài đó! Người cứ cho hắn một cơ hội đi mà!"
"Thiên tài? Hắn ư?" Tử Dương hơi ngẩng đầu nhìn Chu Thanh, không khỏi bật cười, "Nhìn cái thân hình này, trông giống một gã võ phu vai u thịt bắp hơn, chẳng dính dáng chút nào đến hai chữ thiên tài cả."
