Một nhịp, hai nhịp, ba nhịp...
Lão đứng chôn chân tại chỗ, đợi đủ nửa nén hương mà vẫn không thấy bốn ngọn hồn đăng kia có dấu hiệu sáng lại.
“Ực...” Diêm Trung nuốt khan một cái rõ to, giọng mếu máo lẩm bẩm: “Ảo giác... chắc chắn là ảo giác!”
“Ha ha, hai vị Chí Tôn, hai vị thiên kiêu Trảm Linh cảnh, sao có thể đồng thời vẫn lạc chứ?”
“Rõ ràng họ đều đang ở trong tộc, chắc chắn là do ta nhập định quá lâu, chưa tỉnh ngủ nên hoa mắt rồi...”
