Một canh giờ sau.
Một quảng trường lộ thiên rộng lớn vô cùng hiện ra trước mắt. Nơi này vốn đủ sức chứa cả vạn người, nhưng lúc này lại bị chật cứng đến mức nước chảy không lọt, dòng người chen chúc, tiếng ồn ào vang vọng rợp trời.
Quanh quảng trường dựng sừng sững hơn ba mươi cây cột đá, trên mỗi cột đều đặt một viên ảnh tượng thạch. Thân đá lấp lánh linh quang, phóng chiếu từng khung hình rõ nét lên không trung, hội tụ thành một màn sáng khổng lồ lơ lửng ngay trên đỉnh đầu.
Hình ảnh hiển thị trong màn sáng chính là cảnh tượng bên trong "thượng cổ bí cảnh" kia —
Sương mù xám trắng lượn lờ che khuất bầu trời, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt. Thấp thoáng trong làn sương là những cái bóng quỷ dị đang chậm rãi bơi lượn, tản ra thứ khí tức khiến người ta phải kinh hãi. Trên mặt đất vương vãi đủ loại khoáng thạch trân quý, thậm chí có cả hư hạch do Hư Tẫn tộc để lại sau khi chết, cùng vô số túi trữ vật đã rách nát. Phóng tầm mắt nhìn lại, khắp nơi đều là bảo vật giá trị liên thành, khiến kẻ khác không khỏi đỏ mắt, tim đập thình thịch.
