Bên trong xoáy nước ấy, vô số lôi xà nhỏ bé điên cuồng lao loạn, tản ra khí tức mang tính hủy diệt.
"Đây là... thủ hộ lôi sát của Toan Nghê!" Sắc mặt Nguyệt Thực và Lục Trầm Uyên chợt biến đổi, vẻ cuồng hỉ trong mắt lập tức bị sự kinh hãi thay thế.
"Hai vị, mau ra tay trấn áp! Trễ chút nữa là không kịp đâu!" Chu Thanh vội vàng hô lớn.
Thực ra không cần hắn nhắc nhở, hai người kia đã kịp thời phản ứng, thân hình lóe lên lao thẳng tới.
Hai tay Nguyệt Thực múa lượn liên hồi, đầu ngón tay kết ấn nhanh đến mức lưu lại tàn ảnh, hơn năm vạn hai ngàn đạo linh ấn trong chớp mắt lại lơ lửng trên không.
