Tấm thiếp vừa sáng lên, một âm thanh nhắc nhở lanh lảnh của hệ thống đã vang lên bên tai hắn: 【Cách kí chủ hai ngàn mét về phía tây bắc, phát hiện một di ngôn. Căn cứ vào giá trị thông tin, định mức: Cấp tám.】
Hai mắt Chu Thanh khẽ sáng lên, thật không ngờ Di Ngôn thiếp này lại phát huy tác dụng nhanh đến vậy.
Hắn theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía tây bắc. Đập vào mắt chỉ là những dãy núi trùng điệp kéo dài vô tận, mây mù giăng lối che khuất tầm nhìn vào sâu bên trong, cũng không biết là vị tu sĩ nào năm xưa đã bỏ mạng tại nơi này.
Chỉ là giá trị của di ngôn cấp tám rốt cuộc vẫn quá thấp. Phải biết rằng Di Ngôn thiếp này lấy cấp một làm đầu, cấp chín làm cuối.
Hơn nữa thời gian duy trì hiệu lực kéo dài trọn vẹn một ngày, đương nhiên hắn phải giữ lại để thu thập những di ngôn cao cấp có giá trị hơn, như vậy mới có thể phát huy tối đa công dụng.
