Chết tiệt!
Mình suýt chút nữa đã làm hỏng chuyện tốt của Triệu sư huynh, nếu để hắn ghim thù, sau này ở Thiên Trận các chẳng phải sẽ sống không yên ổn sao?
Nghĩ đến đây, trán Lâm Hạo lập tức toát mồ hôi lạnh, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch.
Trong cái khó ló cái khôn, dưới ánh mắt kinh ngạc của mấy người kia, hai chân hắn đột nhiên mềm nhũn, ngã "phịch" xuống đất, miệng sùi bọt mép, cả người không ngừng co giật.
Cảnh tượng đột ngột này khiến bốn người Triệu Mục Dã giật mình, theo bản năng lùi lại hai bước, vẻ mặt đầy ngỡ ngàng.
