"Nhưng từ đầu đến cuối hắn vẫn luôn miệng gọi ta là 'tiền bối', điều này chứng tỏ khả năng cao hắn đã nhìn thấu tu vi của ta."
Lão độc vật vuốt ve chòm râu lưa thưa dưới cằm, càng nghĩ càng thấy thú vị, nhịn không được bèn bật cười thành tiếng.
"Xem ra, hắn không chỉ biết thân phận của ta mà còn từng nhìn thấy diện mạo của ta rồi." Trong mắt lão độc vật lóe lên tia sáng tỏ.
"Nhưng theo lẽ thường, gặp một vị Thiên chí tôn Giám sát sứ như lão phu, cho dù không nịnh bợ lấy lòng thì cũng chẳng việc gì phải lẩn tránh. Nay hắn lại vội vã muốn thoát thân, chỉ có thể giải thích bằng một lý do — từng có người cố ý nhắc nhở, dặn hắn phải cẩn thận với ta."
Lão độc vật chợt hừ lạnh, trong mắt xẹt qua tia dò xét: "Là kẻ nào nhỉ? Đỗ Lại? Hay là nha đầu Nguyệt Minh kia? Hoặc giả là đám người của hoàng triều liên minh?"
