Mấy ngày tiếp đó, Lý Duy vừa hạ lệnh cho binh sĩ cận vệ quân đào cả quả đồi thành một hố sâu khổng lồ, vừa đích thân tới Tật Phong yếu tắc năm xưa, cạy từng khối tường thành còn sót lại rồi vận chuyển về, dùng để xây dựng địa hạ yếu tắc.
Đúng vậy, cục diện rất không ổn. Vị quốc vương bệ hạ của Lạc Khắc vương quốc kia, vị lục tinh lĩnh chủ vĩ đại ấy, rất có thể đang mưu tính một đại sự nào đó. Lý Duy vốn tưởng mình lén chiếm được chút lợi, nào ngờ cỗ chiến tranh cự hạm khổng lồ này đã cuốn hắn vào một thế cục hoàn toàn không thể đoán trước.
Đây chính là nỗi bất lực của kẻ nhỏ bé.
“Đại nhân, chẳng lẽ chúng ta không nên lập tức chuyển đến Tật Phong yếu tắc hoặc Phong Tức thành sao? Công trình phòng ngự bên đó vẫn còn khá nguyên vẹn, hơn nữa nghe nói dưới lòng đất Phong Tức thành còn có một địa hạ khu vực khổng lồ…”
Chris và những người khác đều rất khó hiểu. Thật ra Lý Duy cũng từng có ý nghĩ ấy, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn hành sự cẩn trọng.
