“Đại nhân, ngài tỉnh rồi ư? Có đói không, ta đi gọi Lô Na đại thẩm nấu cơm cho ngài.”
Đúng lúc này, một giọng nói đầy mừng rỡ vang lên, là một thiếu nữ chừng mười mấy tuổi. Vậy là bọn họ sắp xếp thị nữ cho hắn rồi sao?
“Ta không đói, không cần để ý đến ta.”
Lý Duy ngồi dậy trên hỏa kháng nóng hầm hập, liền thấy trong gian nhà toàn là những gương mặt đen nhẻm. Hơn hai mươi đứa trẻ đang mở to đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm hắn, trông chẳng khác nào một bầy chuột chũi…
Thôi được, xem ra đây là căn nhà gỗ ấm áp nhất rồi.
