Nửa tháng tiếp theo, Lý Duy sống vô cùng ung dung tự tại, nhàn nhã thảnh thơi.
Ban ngày, hắn ngồi phơi nắng trên chiếc ghế dài cạnh tiểu hoa viên, hoặc đi dạo quanh khu dân cư để vận động gân cốt đôi chút, lẳng lặng cảm nhận toàn bộ quá trình cơ thể từ lúc bị tổn thương cho đến khi khép miệng, rồi dần dần phục hồi lại cơ năng.
Ngày ba bữa hắn cũng chẳng hề kén chọn, có bánh mì trắng miễn phí để ăn là đã mãn nguyện lắm rồi. Nhưng nếu muốn hắn tự bỏ tiền túi ra gọi thêm món, thì tuyệt đối không thể nào.
Sau bữa tối, nữ bộc Tiểu Ninh sẽ xoa bóp trị liệu phục hồi sức khỏe cho hắn, tất nhiên là loại hình xoa bóp đàng hoàng chính kinh.
Bởi vì sau tám giờ tối, nàng phải tan ca về nhà.
