Trước khi nhậm chức ở Minh phủ, Khu Ma chân quân là người Chung Nam, nhà vốn họ Chung, thuở nhỏ mất cha, chỉ có một muội muội sống nương tựa vào nhau.
Huynh trưởng nhà họ Chung có tiểu danh là A Ngưu, mặt xanh mắt tròn, tướng mạo xấu xí nên từ nhỏ đã bị người khác gọi là A Sửu.
Chung A Ngưu tính tình cương trực, không nghe lọt tai lời người khác mắng chửi, lúc nhỏ chẳng ít lần đánh nhau vì chuyện này.
Chung A Ngưu vì thế mà chuyên tâm học võ nghệ, nói ra cũng thật khéo, nhà A Ngưu ở ngay sát vách một lão võ sư đã rửa tay gác kiếm. Lão đầu kia có chút bản lĩnh, cối xay đá bốn năm trăm cân trong sân, trong tay lão lại nhẹ tựa lông hồng, dù là tháng chạp đông giá rét cũng có thể cởi trần, toàn thân bốc hơi nóng!
A Ngưu thầm nghĩ, người khác chế nhạo hắn, chắc chắn là vì thấy hắn dễ bắt nạt, nếu hắn học được một thân võ nghệ cao cường, ai còn dám cười nhạo hắn nữa?
