Thế nhưng, trời có gió mây bất trắc.
Một ngày nọ, Nghê gia công tử, con trai của một hương thân, đã đánh chết Lý Thiện Tài, đồng hương của Lục Tử Chiêm, chỉ để cướp đoạt thanh bảo kiếm gia truyền của y.
Lục Tử Chiêm bất bình thay cho bạn mình, bèn thu thập chứng cứ, viết một tờ đơn kiện đưa Nghê gia công tử ra nha môn.
Huyện lệnh ở nha môn vốn là một tên quan xảo quyệt, sau khi nhận tiền, lại nghe Nghê viên ngoại tự xưng có quan hệ cũ với Cung đại nhân, tri phủ của Tân Môn phủ, bèn nhiều lần khuyên nhủ Lục Tử Chiêm, muốn hắn từ bỏ việc kiện tụng.
“Lục tướng công, ngươi là một tài tử tiền đồ vô lượng, cớ gì phải vì một người đã chết mà đắc tội với nhà hào phú như Nghê gia? Hay là ngươi rút đơn kiện đi, bản quan sẽ làm chủ, để Nghê gia bồi thường thêm cho ngươi một ít tiền bạc, thế nào?”
