... Hả?
Bạch Ngọc Kinh gì chứ?
Cái gì mà trộm tiên pháp của ta?
Nghe những lời ấy của hắc y nhân, hay nói đúng hơn là của Lâm Vũ, tất cả mọi người có mặt, kể cả U Ly tứ quái, đều ngơ ngác chẳng hiểu ra sao.
Dưới lớp mặt nạ, khóe miệng Tô Hạo Minh khẽ giật, nhìn Lâm Vũ mà cạn lời.
Mấy thứ này căn bản không hề là kịch bản bọn họ đã bàn trước, hoàn toàn do Lâm Vũ thuận miệng bịa ra...
Lâm Vũ chẳng buồn để ý ánh mắt của mọi người, cứ thế tiếp tục màn diễn ngẫu hứng của mình.
Ra ngoài hành tẩu, thân phận vốn là do tự mình tạo ra, hà tất phải bận tâm mấy chi tiết ấy?
Nguyên Lai hoàn hồn, nhíu mày quát: “Bạch Ngọc Kinh cái gì? Ngươi đang ăn nói bậy bạ gì thế?”
“... Chết đến nơi rồi mà còn muốn chối cãi!”
Lâm Vũ hừ lạnh, chợt giơ tay phải lên, năm ngón khép lại thành trảo.
Trong chớp mắt, một luồng hấp lực kinh khủng đột ngột sinh ra. Chú lù, kẻ thấp bé nhất trong tứ quái, bị kéo bổng lên không, liên chùy trong tay rơi xuống đất, mang theo vẻ mặt kinh hãi lao thẳng về phía thạch đài.
“Bốp!”
Một tiếng trầm đục vang lên. Hắc y nhân chộp lấy đầu hắn, nhấc bổng hắn giữa không trung chỉ bằng một tay.
Ngay sau đó, lòng bàn tay hắc y nhân bừng lên quang mang. Chú lù lập tức phát ra tiếng kêu thảm, toàn thân run bần bật như chiếc sàng.
Đây là yêu pháp gì?!
Mọi người đều thất kinh, ba kẻ còn lại trong U Ly tứ quái nhất thời nổi giận.
Tên bị trọng thương ôm ngực, đôi mắt như muốn phun lửa, hung hăng trừng về phía thạch đài.
Hai tên còn lại gầm lên, vung binh khí trong tay, nhảy vọt lên cao.
Thấy vậy, một hắc y nhân khác bước lên trước, vung trường kiếm chém xuống.
Tốn Phong ấn · Thiếu Trạch cương phong!
Chớp mắt, pháp lực cuồn cuộn từ Thiếu Trạch huyệt nơi đầu ngón tay phun trào, men theo thân kiếm, hóa thành một luồng khí xoáy cắt xé với tốc độ kinh người.
Nhìn từ bên ngoài, cứ như có một đạo vô hình kiếm khí rời khỏi lưỡi kiếm, chém vụt xuống đại hán cầm cự phủ bên dưới.
“Phập!”
Máu tươi bắn tung tóe, trước ngực đại hán lập tức tóe máu, cả người rơi thẳng xuống đất.
Thấy cảnh ấy, đám Trường An bộ khoái nhìn nhau, kinh nghi bất định.
Ngay cả tên bắn cũng không xuyên nổi hoành luyện bí pháp, vậy mà hắc y nhân này chỉ một kiếm đã phá được phòng ngự!
... Đây là thứ gì?
Chẳng lẽ là kiếm khí trong truyền thuyết?
Trong nhất thời, tất cả mọi người, bao gồm cả Tô Vô Danh lẫn Lư Lăng Phong, đều khiếp sợ nhìn về phía hắc y nhân kia.
Điều đó khiến trong lòng Tô Hạo Minh không khỏi âm thầm khoan khoái, thậm chí còn nảy ra ý muốn buông vài câu thật oai phong.
Nhưng đáng tiếc, thính lực của đường huynh hắn quá mức kinh người. Chỉ cần hắn mở miệng, đối phương nhất định sẽ nhận ra thân phận của hắn.
Không còn cách nào khác, Tô Hạo Minh chỉ đành mím chặt môi, tiếp tục giả làm một vị cao thủ thần bí ít nói.
——Không, giờ ngay cả vai cao thủ ấy, hắn cũng sắp không diễn nổi nữa.
Pháp lực trong cơ thể hắn đã chẳng còn bao nhiêu, hai đạo phong nhận vừa rồi đã là chút dư lực cuối cùng.
Nghĩ đến đây, Tô Hạo Minh khẽ dịch bước, lặng lẽ đứng ra sau lưng Lâm Vũ.
Cùng lúc đó, Lâm Vũ đã hoàn tất sưu hồn, đồng thời lấy được hoành luyện bí pháp của U Ly tứ quái.
“Chỉ có vậy thôi sao?”
“Giá trị còn kém xa 《bá đạo chân khí》 của Phạm Nhàn...”
Lâm Vũ lộ vẻ thất vọng, rồi lắc đầu, tiện tay quăng đi.
Trong chớp mắt, cơ thể chú lù tựa viên đạn pháo rời nòng, lao vút giữa không trung, đâm sầm vào một tên đại hán U Ly tộc khác.Hai kẻ trong nháy mắt đã đâm sầm vào nhau, đại hán U Ly tộc vừa rồi còn nhảy vọt lên cao, chớp mắt sau đã rơi thẳng xuống đất với tốc độ còn nhanh hơn.
“Ầm!”
Một tiếng nổ vang trời, đài cao bị hai kẻ ấy đâm thành một hố lớn, quanh mép hố chi chít những vết nứt như mạng nhện.
Nguyên Lai đứng gần đó nhất, nhìn thấy rõ mồn một: đầu của tên chú lùn đã đâm xuyên lồng ngực đại hán.
Cả hai đều tứ chi vặn vẹo, thất khiếu rỉ máu, nhìn thế nào cũng chẳng còn dáng vẻ của người sống...
Chớp mắt một cái, tứ quái đã hai chết hai bị thương.
Cả hang động chìm vào tĩnh lặng, tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn hai hắc y nhân, vẻ mặt như vừa bị đả kích dữ dội.
Lâm Vũ tung người nhảy xuống đài cao, thần sắc thản nhiên bước về phía hai đại hán còn lại đang trọng thương.
Từ ký ức của tên chú lùn kia, hắn đã biết rõ bản tính của U Ly tứ quái. Mỗi tên đều mang trên lưng hơn trăm mạng người, nói chúng tàn sát kẻ vô tội còn xem như đã nương nhẹ lắm rồi.
Đã vậy, Lâm Vũ cũng chẳng còn ý định chừa lại mạng sống cho chúng.
Hai đại hán ôm ngực đầy máu, nghiến răng gượng đứng dậy.
Đúng lúc chúng nhặt binh khí lên, định liều chết quyết chiến với cường địch chưa từng thấy này, thân ảnh Lâm Vũ bỗng méo đi rồi biến mất. Chớp mắt sau, hắn đã xuất hiện phía sau lưng chúng.
“... Hử?”
Hai tên ngơ ngác nhìn nơi Lâm Vũ vừa biến mất, còn chưa kịp hiểu đã xảy ra chuyện gì, trước mắt đã chìm vào một màu đen kịt.
“Bịch! Bịch!”
Hai thân thể “đao thương bất nhập” ầm ầm đổ xuống đất.
Lâm Vũ đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn hai kẻ vừa ngã xuống sau lưng, vẫn giữ nguyên nhịp chân ung dung như cũ, thần sắc thản nhiên bước về phía Nguyên Lai.
Nguyên Lai chợt hoàn hồn, mặt mũi đầy vẻ kinh hãi nhìn Lâm Vũ.
“Ngươi... rốt cuộc là kẻ nào?”
“Các ngươi chẳng phải chỉ muốn bắt U Ly tứ quái thôi sao? Ta đâu có trộm học tiên pháp của các ngươi, ngươi... ngươi đừng tới đây!”
Thấy vẻ mặt sợ hãi tột độ của Nguyên Lai, Lâm Vũ rốt cuộc dừng bước, giọng nói âm u cất lên:
“Những năm qua, chính ngươi đã chứa chấp U Ly tứ quái?”
“...”
Đồng tử Nguyên Lai bỗng co rút.
Tô Vô Danh lúc này mới kịp phản ứng, ngược lại còn có chút hả hê.
“Không, không phải ta!”
Nguyên Lai vừa lùi về phía sau, vừa cuống quýt biện bạch.
Cho đến khi lùi sát mép đài cao, hắn mới đột ngột thu lại vẻ điên loạn vừa rồi, phất tay ném cốt địch về phía Lâm Vũ, gào lên: “Mau, mau giết hắn!”
Nói xong, dường như hắn đã khởi động cơ quan nào đó, lập tức tung người nhảy xuống ám đạo phía dưới, nơi chẳng rõ đã mở ra từ lúc nào.
“Bùm!”
Cốt địch vừa ném ra còn chưa kịp tới gần, đã nổ tung giữa không trung.
Lâm Vũ thần sắc bình thản nhìn bóng lưng Nguyên Lai, khẽ giậm chân một cái.
“Ầm!”
Một tiếng nổ lớn vang lên, cả đài cao bắt đầu rung chuyển dữ dội. Kình lực chấn động không chỉ xé toạc mặt đài thành một vết nứt lớn, mà còn chuẩn xác làm sập ám đạo dưới chân Nguyên Lai, vùi lấp kín mít.
Nguyên Lai mặt cắt không còn giọt máu, kinh hãi nhìn đống đá vụn lởm chởm phía dưới.
Chưa kịp rơi xuống đất, Lâm Vũ đã bước tới mép đài cao, thần sắc lạnh nhạt vươn năm ngón tay về phía hắn.
Ngay sau đó, thân hình Nguyên Lai chợt khựng lại giữa không trung, rồi bị kéo bật ngược lên, tựa như chủ động đưa cổ mình vào trong tay Lâm Vũ.
Lúc này, một đám hắc y tử sĩ theo lệnh Nguyên Lai lao lên đài cao, nhưng vừa xông tới đã bị chấn lực dưới chân làm cho nghiêng ngả, ngã xiêu ngã vẹo.Khó khăn lắm mới ổn định được thân hình, nhưng kẻ mà chúng thề chết trung thành đã rơi vào tay vị cường giả thần bí kia.
Đám hắc y nhân đồng loạt dừng bước, đưa mắt nhìn nhau, nhất thời luống cuống.
Đúng lúc ấy, Lâm Vũ quay đầu liếc nhìn chúng một cái.
Chỉ trong chớp mắt, cả đám hắc y nhân như bị giáng một đòn nặng nề, tựa hồ linh hồn bị kéo bật ra khỏi cơ thể, chìm sâu xuống đáy biển đen ngòm, mặc cho giãy giụa thế nào cũng không sao thoát nổi cảm giác nghẹt thở và sợ hãi ấy.
Chỉ một thoáng, toàn bộ hắc y tử sĩ đều thất thủ tâm thần, đứng sững tại chỗ, triệt để không còn lòng phản kháng.
“Khặc khặc—”
Tiếng giãy giụa của Nguyên Lai truyền lên từ phía dưới.
Tô Vô Danh chợt hoàn hồn, thậm chí không màng bên cạnh còn có một hắc y nhân khác, lớn tiếng quát:
“Dừng tay!”
“......”
Sau lớp mặt nạ, chân mày Lâm Vũ khẽ nhướng lên, có phần bất ngờ nhìn sang Tô Vô Danh.
Hai người vừa chạm mắt, Tô Vô Danh liền thấy tim mình nảy mạnh một nhịp, nhưng vẫn cắn răng nói:
“Vị... các hạ này, kẻ ấy chính là trọng phạm triều đình. Nếu các hạ không có lý do nhất định phải giết, chi bằng giao hắn cho Tô mỗ. Tô mỗ xin lấy tính mạng bảo đảm, hắn nhất định sẽ phải chịu sự trừng phạt xứng đáng!”
Vừa dứt lời, đám Trường An bộ khoái xung quanh đều thấp thỏm bất an.
Chỉ có Lư Lăng Phong là bừng tỉnh, trên mặt lộ vẻ hổ thẹn.
Ngay sau đó, hắn nghiến răng, bước mạnh ra, cao giọng nói: “Ý của Tô huyện úy cũng là ý của bản tướng quân. Đại Đường ta tự có pháp độ, nếu hai vị tự nhận mình là người Đại Đường, còn xin giao kẻ này—”
Nói được nửa câu, Lư Lăng Phong liền phát hiện Tô Vô Danh đang điên cuồng nháy mắt ra hiệu với mình.
Điều đó khiến Lư Lăng Phong hết sức khó hiểu — chẳng lẽ lời hắn nói có chỗ nào không ổn?
Không chỉ không ổn, mà còn quá không ổn!
Tô Vô Danh tức đến bật cười, trừng Lư Lăng Phong một cái.
Lúc này người ta mạnh hơn hẳn, ngươi nói chuyện chẳng lẽ không biết khách khí đôi chút sao?
Mắng thầm Lư Lăng Phong một trận trong lòng xong, Tô Vô Danh lập tức nghiêm sắc mặt, chắp tay với Lâm Vũ phía dưới mà nói:
“Các hạ võ công cái thế, khí độ bất phàm. Tô mỗ sống uổng ba mươi sáu năm, hôm nay mới lần đầu được gặp nhân vật như các hạ!”
“Quả thực, với thân thủ của các hạ, bọn ta tuyệt đối không phải đối thủ.”
“Nhưng kẻ này xem mạng người như cỏ rác, bắt cóc tân nương, chế thành hồng trà, gieo họa Trường An, quả thực tội ác chồng chất, chết muôn lần cũng không đủ!”
“Tô mỗ thân là Trường An huyện úy, nhất định phải bắt hắn quy án.”
“Bởi vậy, Tô mỗ khẩn cầu các hạ, thành toàn cho Trường An, thành toàn cho Tô mỗ, thành toàn cho mười hai vị tân nương vô tội chết thảm kia, để Tô mỗ có thể cho người nhà các nàng một lời giao phó!”
Nói đến cuối, giọng Tô Vô Danh trở nên nặng nề, chắp tay thi lễ, cúi người thật sâu về phía Lâm Vũ.