Dĩ nhiên, bất kể bản chất của Lâm Vũ khủng bố đến mức nào, nhìn bề ngoài, hắn vẫn chỉ là một con người.
Đối với ba vị quần viên trong liêu thiên quần, hắn cũng chỉ là một vị lão đại ca có cuộc đời dài đằng đẵng và tri thức uyên thâm mà thôi......
Sáng sớm hôm sau, Đường Quỷ thế giới.
Tiếng trống sớm vừa dứt, trên Chu Tước đại lộ lát đá xanh, hơi thu đọng lại từ đêm qua vẫn còn bảng lảng bốc lên.
Từ canh năm, ngự đạo đã được quét tước sạch sẽ, khắp nơi loang loáng ánh nước. Nếu ghé sát nhìn kỹ, thậm chí còn có thể thấy vài mảnh kim bạc Ba Tư do đám Hồ thương đánh rơi giữa những kẽ đá xanh.
Lá hòe xoay tròn, đáp xuống bộ minh quang khải của đám kim ngô vệ đang tuần nhai.
Mỗi bước chân đi, giáp phiến va vào nhau phát ra tiếng leng keng, kinh động cả đàn bồ câu xám đậu trên đầu tường Đạo Chính phường.
Tại Tân Cư khách xá trên Chu Tước đại lộ, một thư sinh trẻ tuổi mặc thanh sam đang đứng bên cửa sổ, lặng ngắm cảnh sớm mai ngoài khung cửa.
Nói thật, nếu gạt chuyện sóng ngầm cuộn chảy nơi triều đường sang một bên, thì thời đại này quả thực là một trong số hiếm hoi những thời kỳ thịnh trị của Hoa Hạ.
Có thể bước vào thế giới trong thơ, tự mình cảm nhận cảnh tượng phồn hoa của Đại Đường, đối với Tô Hạo Minh, người từ nhỏ đã thuộc nằm lòng ba trăm bài Đường thi, đúng là một chuyện may mắn.
“Nhắc mới nhớ, năm nay Lý Bạch hẳn đã mười tuổi rồi nhỉ?”
Ngay lúc Tô Hạo Minh còn đang nghĩ như vậy, ngoài cửa phòng chợt vang lên một tràng tiếng chân.
Thần sắc hắn chợt nghiêm lại, lập tức rời xa cửa sổ, quay về bên bàn, giả bộ cầm cuốn sách trên bàn lên đọc.
“Cốc cốc——”
“Mời vào.”
Cửa phòng bị đẩy ra, tiểu nhị khách điếm bưng cháo trắng cùng dưa muối bước vào, cười nói: “Tô cử tử, mới sáng sớm đã chăm chỉ đọc sách, xem ra năm sau tỉnh thí nhất định sẽ đỗ cao!”
“......Mượn lời lành của ngươi!”
Tô Hạo Minh cười đáp một câu, rồi nhìn hắn đầy khó hiểu, hỏi: “Lưu Nhị, sao hôm nay lại là ngươi mang đồ lên? Khiêm thúc đâu?”
Lưu Nhị vừa đặt khay xuống bàn, vừa cười đáp: “Ngài hỏi vị lão bộc ở phòng bên cạnh ấy ư? Đêm qua ông ấy theo huyện úy đại nhân đến công đường một chuyến, đến giờ vẫn chưa trở về.”
“Đến công đường ư?”
Tô Hạo Minh khẽ sững người, rồi lập tức nhíu mày.
Lần này tới Trường An, đi cùng hắn có hai người, một là đường huynh Tô Vô Danh, hai là người đã nuôi nấng hai huynh đệ bọn hắn từ nhỏ. Danh nghĩa là lão bộc, nhưng thực chất lại như á phụ, tên là Tô Khiêm.
Trước khi tới Trường An, Tô Vô Danh vốn không ngại để đường đệ ở cùng mình.
Thế nhưng sau khi đến Trường An, thái độ của hắn lại đột nhiên thay đổi, thà tốn thêm tiền thuê khách điếm, cũng nhất quyết để đường đệ ở riêng, còn giữ Khiêm thúc bên cạnh để chăm lo chuyện ăn ở sinh hoạt cho hắn.
Trước đó, Tô Hạo Minh cũng không rõ nguyên do, chỉ cảm thấy thái độ của đường huynh quá mức kỳ quái.
Mãi đến hôm qua, sau khi Lâm Vũ vào quần, hắn mới biết được rằng huyện úy Trường An đời trước là Võ Đại Khởi đã chết ngay trong chính phủ đệ của mình.
Sau khi dọn vào tòa trạch viện ấy, Tô Vô Danh đã tìm ra không ít manh mối khả nghi. Cũng vì lo cho an nguy của đường đệ nên hắn mới vẫn luôn không dám để đối phương chuyển vào ở cùng.
“Phải cần đến Khiêm thúc giúp đỡ, xem ra vụ án đã có tiến triển, chắc lại đang nghiệm thi.”
Tô Hạo Minh thầm nghĩ.
Đúng lúc ấy, Lưu Nhị chợt vỗ trán, hạ thấp giọng nói: “À phải rồi, nhắc đến huyện úy đại nhân, vừa nãy trong quán có mấy bộ khoái huyện Trường An ghé qua. Tiểu nhân đứng hầu bên cạnh, loáng thoáng nghe được đôi câu, hình như có liên quan đến huyện úy đại nhân và quỷ thị......”“Quỷ thị?”
Tô Hạo Minh khựng lại, rồi khẽ nhíu mày.
Trường An thành do Vũ Văn Khải thời tiền Tùy thiết kế, dựa theo càn quái lục hào chi tượng, kết hợp với sáu gò cao trong thành mà thành.
Vị trí cửu nhị là cung thành, nơi thiên tử ngự trị; vị trí cửu tam là hoàng thành, nơi các đại thần làm việc và trực đêm; còn vị trí cửu ngũ tôn quý nhất thì dựng Huyền Đô quán và Hưng Thiện tự để trấn yểm.
Nhưng chẳng ai ngờ được rằng, vào Tùy mạt niên gian, vùng trũng gần Huyền Đô quán lại lún xuống ngày càng sâu, cuối cùng sau một trận chấn động dữ dội, hoàn toàn biến thành một địa hạ thế giới phức tạp.
Nơi ấy nằm sâu dưới lòng đất, ám đạo chằng chịt, là chỗ cực kỳ thích hợp để ẩn náu.
Lại thêm từ khi Đại Đường lập triều đến nay, tiêu cấm vẫn luôn nghiêm ngặt. Để tránh tiêu cấm, một số hắc hộ không nhà không cửa cùng những kẻ mưu sinh về đêm dần tụ tập về đây.
Lâu dần, nơi này phát triển thành một dạ thị phồn hoa, cũng chính là quỷ thị mà người đời vẫn thường gọi.
Bởi quỷ thị thích hợp ẩn thân, nên rất nhiều hung phạm bị triều đình truy nã cùng bọn hung đồ giết người cướp của cũng lẩn trốn tại đây.
Nếu đổi sang nơi khác, triều đình chỉ cần điều động đại quân là có thể dễ dàng quét sạch đám hung đồ ấy trong một mẻ. Nhưng quỷ thị dù sao cũng nằm ở vùng trũng gần Huyền Đô quán, vị trí ấy mang ý nghĩa vô cùng đặc biệt.
Kẻ nào dám điều động đại quân đến đó chém giết, e rằng người ngồi trên long ỷ sẽ là kẻ đầu tiên không đáp ứng.
Vì thế, quỷ thị dần dần trở thành vùng đất ngoài vòng pháp luật giữa Trường An thành, đến cả Trường An huyện nha và kim ngô vệ cũng phải tránh xa.
Một nơi tam bất quản như thế, đương nhiên sẽ nảy sinh vô số âm mưu quỷ kế.
Nếu Tô Hạo Minh nhớ không lầm, Lâm Vũ từng nói rất rõ rằng kẻ chủ mưu đứng sau Trường An Hồng Trà án lần này có quan hệ mật thiết không thể tách rời với quỷ thị......
“Đường huynh đã tra đến quỷ thị rồi sao?”
Tô Hạo Minh suy nghĩ chốc lát, rồi lấy từ trong ngực ra mấy đồng khai nguyên thông bảo thưởng cho Lưu Nhị.
Lưu Nhị mừng rỡ khôn xiết, liên tục cảm tạ, sau đó mới hớn hở rời khỏi khách phòng.
Chờ cửa phòng khép lại, Tô Hạo Minh lập tức mở liêu thiên quần trong đầu ra:
【Tô Hạo Minh: @Lâm Vũ, đại lão có đó không?】
【Lâm Vũ: Chuyện gì?】
Tô Hạo Minh kể lại toàn bộ những gì mình biết cho Lâm Vũ, rồi không chờ nổi mà hỏi: “Đại lão, ngài mau nghĩ xem, cốt truyện rốt cuộc đã tiến triển đến bước nào rồi?”
【Lâm Vũ: Theo những tin tức ngươi nói, hẳn là lúc Tô Vô Danh lần đầu thăm dò quỷ thị.】
【Tô Hạo Minh: Nguyện nghe tường tận!】
【Lâm Vũ: Trước đó chẳng phải ta đã nói rồi sao? Trường An Hồng Trà án chỉ là tên gọi chung lúc cuối cùng kết án. Thứ mà đường huynh ngươi tiếp nhận khi nhậm chức, thực ra là tân nương thất tung án và ly kỳ nịch thủy án của vị trường an huyện úy tiền nhiệm Võ Đại Khởi.】
【Lâm Vũ: Vụ của Võ Đại Khởi thì không có gì đáng nói, đơn giản là do uống Trường An hồng trà mà thôi. Thứ này mang tên tiên trà, nhưng thực chất có tính gây ảo giác và nghiện cực mạnh. Võ Đại Khởi uống nó vào, sinh ra ảo giác, cuối cùng mới chết đuối.】
【Lâm Vũ: Còn tân nương thất tung án thì lại liên quan đến nội tình thật sự của Trường An hồng trà.】
【Lâm Vũ: Đường huynh ngươi hẳn là trong lúc điều tra vụ án này đã lần ra được Âm Thập Lang ở quỷ thị. Nhưng vì vị huyện úy tiền nhiệm chính là sau khi đi quỷ thị về mới mất mạng, nên đám bổ thủ trong huyện nha đều nảy sinh sợ hãi, kẻ thì thoái thác, người thì trốn tránh, không ai dám theo hắn vào quỷ thị điều tra —— thứ khách sạn hỏa kế nghe được trong quán, có lẽ chính là việc này.】【Tô Hạo Minh: Vậy là hắn dẫn theo Khiêm thúc, hai người cùng đến quỷ thị sao?】
【Lâm Vũ: Theo nguyên tác, vốn dĩ Tô Vô Danh định đi một mình, nhưng Khiêm thúc của ngươi không chịu, nhất quyết phải theo cùng.】
【Tô Hạo Minh: Ta cũng thấy vậy......】
【Tô Hạo Minh: Ngay cả bổ khoái huyện Trường An cũng mang lòng e ngại, vậy chẳng phải quỷ thị cực kỳ nguy hiểm sao?】
【Lâm Vũ: Với đường huynh ngươi thì chỉ là hữu kinh vô hiểm, nhưng ta hình như nhớ rằng, trong đám kim ngô vệ cùng đi quỷ thị, có một người đã chết.】
Thấy câu này, lòng Tô Hạo Minh chợt trầm xuống, vội hỏi: “Sao chuyện này còn liên quan đến cả kim ngô vệ?”
【Lâm Vũ: Người điều tra Trường An Hồng Trà án không chỉ có đường huynh ngươi, mà còn có một nam chính khác của Đường Quỷ, chính là Lư Lăng Phong xuất thân từ Phạm Dương Lư thị, hiện đang giữ chức trung lang tướng trong kim ngô vệ.】
【Lâm Vũ: Lần đầu đường huynh ngươi thăm dò quỷ thị, Lư Lăng Phong cũng cải trang, dẫn theo ba tên kim ngô vệ lẻn vào quỷ thị.】
【Tô Hạo Minh: Thì ra là vậy!】
【Tô Hạo Minh: Đại lão, ta còn một điều lo ngại. Nguyên tác kịch tình vốn không có ta, vậy ở thế giới có sự hiện diện của ta, liệu có vì ta mà sinh ra hồ điệp hiệu ứng hay không? Chẳng hạn như kẻ phải chết vốn là kim ngô vệ, cuối cùng lại biến thành đường huynh của ta?】
【Lâm Vũ: Chuyện này...... chắc không đến mức đó đâu nhỉ?】