Trần Khánh gật đầu với Giả Quân, ôm quyền nói lời cảm tạ, rồi xoay người đi về phía thềm đá.
Đi chừng hơn ba mươi bậc, cánh cửa đồng xanh khép hờ đã hiện ra trước mắt.
Cửa cao hơn một trượng, toàn bộ được đúc bằng đồng xanh, trên bề mặt chạm khắc những hoa văn rườm rà phức tạp. Đó là những trận văn mà Trần Khánh chưa từng thấy bao giờ.
Trận văn chậm rãi lưu chuyển trên mặt đồng xanh, mỗi lần chuyển động đều khiến thiên địa nguyên khí xung quanh khẽ rung lên.
Trần Khánh dừng lại trước cửa, ôm quyền khom người: “Vãn bối Trần Khánh, bái kiến Khổng chấp sự.”
