Xe ngựa lộc cộc lăn qua trường nhai Ngọc Kinh Thành, xuyên qua cổng thành.
Ra khỏi cổng thành, Lưu công công ghìm cương, trở mình bước xuống xe ngựa.
“Trần phong chủ, lão nô xin không tiễn xa nữa. Chúc phong chủ thượng lộ bình an. Ngày sau nếu rảnh rỗi, xin lại đến Ngọc Kinh Thành ngồi chơi, lão nô nhất định sẽ tận tình khoản đãi.”
Rèm xe vén lên, Trần Khánh bước xuống, ôm quyền thi lễ với Lưu công công: “Chuyến này đã làm phiền công công.”
“Ôi chao, phong chủ nói vậy thật khiến lão nô không dám nhận.”
