“Không phải chuyện tốt?”
Hắn chợt thu tiếng cười, nhìn chằm chằm Tiết Tố Hòa, trong mắt đầy vẻ mỉa mai: “Nếu không phải chuyện tốt, năm đó ngươi cớ gì phải phí hết tâm cơ, đấu bại ba vị sư huynh đệ để ngồi lên tông chủ chi vị? Nếu không phải chuyện tốt, vì sao ngươi bá chiếm tông chủ chi vị suốt mấy trăm năm, thọ nguyên sắp tận vẫn không chịu lui vào Tổ Sư Đường thanh tu, còn sống chết nắm chặt quyền tham ngộ Thương Lan kiếm không buông?!”
“Hỗn xược!”
Tiết Tố Hòa đập mạnh bàn án, phắt đứng dậy.
Hiển nhiên lão không ngờ Tưởng Sơn Quỷ lại dám nói với lão như vậy. Gương mặt già nua thoáng chốc trầm xuống, một luồng uy áp bát chuyển tông sư ầm ầm bộc phát, mây mù trong tĩnh thất nháy mắt bị xoắn nát, nước trà trong chén cũng sôi trào.
