Trần Khánh không tốn mấy công sức đã tìm thấy Kha Thiên Túng.
Lão đã bế quan ở đây mấy ngày. Thấy Trần Khánh đến, nét mặt lão lập tức lộ vẻ mừng rỡ, mở miệng hỏi ngay: "Ngươi không sao chứ?"
"Không sao." Trần Khánh lắc đầu, đưa bức thư của Uy Viễn hầu qua.
Kha Thiên Túng lướt mắt đọc xong nội dung bức thư, lập tức gật đầu, giọng điệu trịnh trọng: "Cuộc nghị sự lần này can hệ trọng đại, quả thực nên đi một chuyến."
Lão lập tức đứng dậy, dặn dò vài vị cao thủ chân nguyên cảnh một phen, bảo họ cố thủ hầm chứa, không được ra ngoài nửa bước. Xong xuôi, lão mới cùng Trần Khánh xoay người, thân hình chợt lóe, hòa thẳng vào màn gió cát mịt trời.
