Lần này, tốc độ của nó nhanh hơn hẳn. Thân hình lướt giữa không trung để lại từng chuỗi tàn ảnh, đồng thời phân hóa ra mấy đạo trảo ảnh. Mỗi cú vồ đều xé gió rít gào, đầu móng vuốt lượn lờ thi khí đen kịt, chạm vào là nát!
Ánh mắt Trần Khánh ngưng trọng, không lùi mà tiến, Kinh Trập thương trong tay bất ngờ đâm ra!
Một thương nhanh đến cực hạn!
Giữa không trung chỉ còn lưu lại một vệt sáng mờ nhạt. Năm đạo thương ảnh trong nháy mắt hợp nhất, chuẩn xác vô cùng điểm thẳng vào nơi cốt lõi nhất của trảo ảnh!
“Keng keng keng keng ——!”
