La Chi Hiền đẩy cửa bước ra, thân ảnh hòa vào màn đêm ngoài sân.
Ngoài cửa ánh trăng lạnh lẽo, gió núi se lạnh.
La Chi Hiền không rời đi ngay mà đứng lặng một lát dưới gốc cây cổ thụ trong sân.
Lão ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm ở phía tây nam, ánh mắt thoáng vẻ phức tạp, một lúc lâu sau mới bật cười: “Tên nhóc này…”
Đầu óc cũng nhanh nhạy thật.
