Trong giọng nói của nàng mang theo một tia xem thường.
Phí Ngọc Thần trong lòng lại khẽ động.
Khang bá là cao thủ hàng đầu trong số các cung phụng của Phí gia, chân nguyên tám lần tôi luyện, kiến thức rộng rãi. Nhân vật có thể khiến lão thấy quen mắt nhưng nhất thời không nhớ ra, tuyệt đối không phải là kẻ tầm thường.
Hắn trầm ngâm một lát, rồi đột nhiên bưng chén rượu trên bàn mình còn chưa động tới, đứng dậy đi về phía bàn của Trần Khánh.
"Vị huynh đài này, tại hạ là Phí Ngọc Thần đến từ Lương Châu." Hắn dừng bước ở vị trí cách bàn của Trần Khánh ba bước, trên mặt nở nụ cười: "Ban nãy thấy vị tiền bối đồng hành cùng các hạ khí độ bất phàm, trong lòng vô cùng ngưỡng mộ. Ra ngoài hành tẩu, tương phùng chính là duyên, không biết có thể cho tại hạ biết quý danh được không? Cũng là để kết giao một phen."
