Tĩnh Tâm am.
Chu Thanh Y ngẩn người nhìn thiêm văn.
Bên cạnh chợt truyền đến tiếng bước chân cực khẽ cùng mùi hương thoang thoảng.
Nàng vô thức ngẩng mắt liếc sang, chỉ thấy một mỹ nhân vận váy áo màu trắng nhạt, toàn thân toát ra vẻ lười biếng mê người, chậm rãi bước tới trước bồ đoàn quỳ xuống, hai tay chắp lại, khẽ khàng cầu phúc.
Chu Thanh Y vốn không lòng dạ nào để ý người khác, nhưng giọng nói của nữ tử kia quá đỗi mềm mại quyến rũ, nội dung lời cầu phúc cũng đứt quãng lọt vào tai nàng.
