“Hề…”
Thanh niên áo tím cười lạnh một tiếng, chẳng hề nổi giận: “Ta cứ ngỡ ngươi là kẻ thông minh, là một mối uy hiếp, nào ngờ cũng chỉ là một tên ngu xuẩn.
Biết bao kẻ không chịu nổi sự truy sát, vì nhất thời tức giận, chỉ muốn sướng miệng mà mắng chửi ta một trận, kết quả lại mất mạng!?
Trước đây ngươi rất thông minh, không hề đối đầu trực diện với ta.
Vậy mà hôm nay, ngươi lại khiến ta thất vọng, chỉ vì vài câu nói tức giận mà mất đi lý trí, tự đẩy mình vào chỗ chết.
