Chỉ thấy một cỗ quan quách bằng gỗ cổ thụ từ trên cây rơi xuống, đập trúng ngay người Tam Thử, đè lên hơn nửa thân mình bọn hắn. Nếu cỗ quan tài này không phải làm bằng gỗ, e rằng cú va chạm vừa rồi đừng nói là da thịt, ngay cả xương cốt cũng bị nghiền nát. Nếu là ngày thường, bọn hắn hoàn toàn có thể hất tung quan tài lên, nhưng lần này do bị Xà Phát Ngô Đồng Thụ hút cạn tinh khí, toàn thân bủn rủn, chẳng còn chút sức lực nào.
Bị đè nặng bên dưới, cả ba chỉ biết phát ra từng tiếng kêu thảm thiết.
Đúng là họa vô đơn chí, thê thảm đến mức khiến người ta không nỡ nhìn thẳng.
"Đạo hữu, cứu mạng! Mau, mau dời cỗ quan tài này ra!"
Độn Địa Thử gào lên cầu cứu. Vóc dáng hắn vốn thấp bé, giờ bị đè bên dưới chỉ còn lộ mỗi cái đầu ra ngoài, hơi thở cũng trở nên khó khăn. Hắn cảm giác nếu không nhanh chóng dời thứ này đi, thì người nằm trong quan tài kia e rằng sẽ biến thành chính mình.
