“Bảo Thạch đảo mở rồi, mau lên đảo!”
Tiếng hô vừa dứt, chỉ thấy từng chiếc linh thuyền lao thẳng về phía bờ biển Bảo Thạch đảo. Khi đến gần bờ, linh thuyền lần lượt biến mất, có chiếc thu vào trong cơ thể, có chiếc lại hóa thành ấn ký khắc sâu lên da thịt. Hơn nữa, người xuất hiện trên bờ đâu chỉ một hai, mà trong khoảnh khắc đã có hàng vạn người đứng chật kín bãi cát. Ai nấy đều ánh mắt cảnh giác, tụ tập thành từng nhóm ba năm người.
Đây là Bảo Thạch đảo. Một khi đã đặt chân lên đây để tranh đoạt tiên linh bảo thạch, thì chuyện chém giết hay tử vong chưa bao giờ là điều hiếm thấy.
Hơn nữa, bản thân Bảo Thạch đảo cũng ẩn chứa đầy rẫy hiểm nguy.
Bước lên đảo đồng nghĩa với việc đánh cược mạng sống với tử thần, bởi nơi này tồn tại những quy tắc vô cùng đặc biệt. Đây không chỉ là bảo địa, mà còn là một cấm khu, một sinh mệnh cấm khu thực sự. Trong cấm khu, dĩ nhiên tồn tại những mối đe dọa có thể lấy mạng tu sĩ bất cứ lúc nào. Quan trọng nhất là, nguy hiểm và quy tắc ở đây không hề bất biến. Bảo Thạch đảo luôn di chuyển, mỗi khi dừng lại ở một nơi nào đó, nó sẽ liên kết với pháp tắc của vùng biển ấy và sinh ra những quy tắc mới.
