Khí chất thư hương nồng đậm, thoạt nhìn đã biết là tiểu thư khuê các. Dù đặt ở đâu, nàng cũng là nữ tử xuất chúng bậc nhất. Biết bao tài tử quyền quý cầu mà không được, một cô nương tốt như vậy xưa nay đâu thiếu kẻ theo đuổi.
Nàng tên Vương Thi Âm, trưởng nữ Vương gia. Người trước mặt là đệ đệ nàng, Vương Sư Hàm. Hai tỷ đệ tình cảm sâu đậm, cùng một mẹ sinh ra, huyết mạch tương liên. Nhắc đến Vương gia, tại Kim Nguyệt trấn này cũng là thư hương thế gia có tiếng, ngày thường văn nhân tao khách lui tới không ngớt.
Chỉ tiếc ngày vui ngắn chẳng tày gang. Phụ thân nàng là Vương Hiển Tông không hiểu vì sao lại đổ bệnh liệt giường. Đã mời khắp các danh y đến xem, chẩn đoán chỉ là thương hàn khái thấu, nhưng uống thuốc mãi không thấy đỡ. Ông lại còn sợ lạnh, cứ rời chăn là toàn thân run rẩy. Không chỉ Vương Hiển Tông, mà mẫu thân Lưu thị cũng mắc chứng bệnh y hệt. Theo lý mà nói, thương hàn thông thường sao có thể biến chuyển thành bộ dạng này.
Có người đồn rằng do trúng tà, gặp phải thứ không sạch sẽ quấn lấy thân thể mới ra nông nỗi này.
Vì thế, gia đình đã mời cả đạo sĩ, thần bà về trừ tà nhưng vô hiệu, đến Hà Thần miếu cầu khấn cũng chẳng ăn thua. Đến nay, muốn chết không xong, sống càng thêm khổ, ngày tháng trôi qua chẳng khác nào cực hình. Vợ chồng Vương Hiển Tông từng có ý định quyên sinh, nhưng lại không nỡ bỏ lại con cái. Tỷ đệ Vương Thi Âm càng không nỡ xa phụ mẫu, đời nào chịu ưng thuận. Có lần phát hiện ra, hai tỷ đệ khóc đến tối tăm mặt mũi, rốt cuộc cũng dập tắt được ý định tự vẫn của song thân.
