Nói cho cùng, Hác Tinh Vân lần này thực sự là hết đường lui, quyết tâm liều mạng rồi. Hồi ở Đảo Ác Quỷ, trong bụng hắn đã chất chứa đầy uất ức, nếu không phải bị Hắc Tinh truy sát, hắn đâu đến nỗi vô cớ bị người ta cướp sạch một cách mờ ám. Cho đến giờ, hắn vẫn không biết kẻ đã lén lút cướp bóc mình rốt cuộc là ai. Chuyện này như một cái gai đâm vào ngực, khó mà nuốt trôi. Trong lòng hắn đã có không ít đối tượng nghi ngờ.
Chỉ là, đều không có chứng cứ.
Hồi đó hắn bất tỉnh, chẳng biết gì, linh thuyền chân linh cũng bị đánh cho trầm miên, cái vụ oan ức này, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt mà nuốt vào bụng.
Vốn tưởng chuyện này đã qua đi, nào ngờ Bao Cương, Bao Ẩn lại tìm tới cửa, thật đúng là đạp lên đầu lên cổ người ta.
Hắn Hác Tinh Vân thật sự không có tí máu mặt nào sao? Lần này, dù có phải đâm đầu vào, cũng phải bắt bọn chúng trả giá thật đau.
