Mọi việc đều không thuận, tiền đồ gập ghềnh.
Từng hưởng qua phú quý nhân gian, nhưng cũng nếm trải khổ đau thế tục, cuối cùng lại phát hiện, thứ khiến mình trở nên như ngày hôm nay, rốt cuộc lại là vị nhân gian quân vương cao cao tại thượng kia. Hà Vũ Phong không còn cách nào, dẫu cho hắn vật lộn giữa đám ăn mày để xưng vương, trở thành đầu lĩnh ăn xin, còn sáng lập ra Cái Bang, nhưng vẫn không thể uy hiếp được một quốc chủ, trừ phi tạo phản, lật đổ sự thống trị của hắn ta. Nhưng việc này cần thiên thời địa lợi nhân hòa, thiếu một chẳng được.
Thế nhưng rốt cuộc hắn lại thực sự tìm được cơ hội, phát động khởi nghĩa, nhóm lửa chiến tranh, một cuộc chiến kéo dài đủ mười năm, khi giết vào hoàng cung, đối diện với người kia, lại từ trong miệng hắn ta biết được một tin tức khiến mình càng thêm bi thảm. Hắn rốt cuộc lại là tư sinh tử của tiên vương. Người cha ban đầu, chỉ là dưỡng phụ, lúc đó thái tử của vương triều biết chuyện, đã âm thầm hãm hại, khiến dưỡng phụ của hắn chết trong ngục, gia đình suy bại, thân phận sa vào cảnh ăn mày.
Nếu không phải tiên vương can thiệp, hắn liền ăn mày cũng chẳng có mà làm.
Hà Vũ Phong trong nỗi bi thống, vung kiếm chém vua, tự thân lên ngồi long ỷ, nhưng lại phát hiện, chiến tranh liên miên khiến cả vương triều tan hoang, dân chúng lầm than, sinh hoạt thê thảm. Hắn cố nén nỗi đau trong lòng, dốc sức vào việc trị quốc. Nhưng sau đó, lại gặp thiên tai liên tiếp, không hạn hán thì cũng hồng thủy. Khiến hắn đau đầu nhức óc, một thời gian tâm lực tiều tụy, vốn mới bốn mươi tuổi, đã trông như lục thập, khổ nạn cả một đời.
