Nhiếp Hằng dùng tay nhỏ che chặt miệng, cảm giác chấn động và kinh ngạc trong lòng nàng người ngoài không thể nào thấu hiểu. Cảm giác ấy tựa như được tiên nhân ban pháp, khai mở linh trí, thông tỏ đất trời.
Khiến nàng nhìn thấy một đất trời khác, một thế giới khác.
Nhiếp Hằng lúc này thật sự tin vị đại thúc này từng luận đạo cùng họa sư mạnh nhất thế gian, ánh mắt sùng bái nàng dành cho Trần Tầm tựa như sông dài cuồn cuộn, chảy mãi không ngừng.
“Tiểu hữu, ngươi đã nhìn thấy gì?” Trần Tầm ôn hòa hỏi.
“Đại, đại thúc… ta đã nhìn thấy toàn cảnh Vẫn Linh thôn.”
