Ầm ầm ầm. Trong khoảnh khắc, kiếm ý bừng bừng và sát cơ mãnh liệt va chạm, sóng xung kích kinh thiên động địa quét ngang, khiến toàn bộ Ly Trần tiên đảo chấn động không ngừng! Vụ va chạm dấy lên cơn bạo động nguyên khí bàng bạc, trong nháy mắt cuốn Thiên Vô Ngân và bọn hắn bay đi xa. Trong mắt bọn hắn là vẻ mờ mịt, chỉ cảm thấy như có một cây búa nặng vạn cân vung mạnh về phía mình, hất văng đi.
Món hậu lễ trị giá ba trăm trung phẩm linh thạch vỡ tan, tựa như nội tâm của bọn hắn cũng sụp đổ theo tiếng vỡ vụn nhỏ bé ấy. Xong rồi, uổng công rồi… Lúc bị hất bay đi, Thiên Vô Ngân chỉ để lại một tiếng thở dài thầm kín trong không trung. Đương nhiên, bọn hắn cũng như gặp ảo giác, phương xa dường như thật sự đang có cảnh tượng phong vân biến sắc?!
Bên ngoài Ly Trần tiên điện.
Vị ngụy tiên ra tay khẽ nhíu mày, hắn kinh ngạc nhìn Ân Thiên Thọ, sao có thể…
Trong mắt Thái Hi Quân cũng lóe lên một tia kinh ngạc, hỏng rồi! Nếu vị Ân thiên tôn này không bảo vệ được bọn hắn thì mọi chuyện còn dễ nói, tính toán vì hai người chết chẳng có ý nghĩa gì, nhưng chỉ cần cứu được bọn hắn, hôm nay bọn hắn thật sự chưa chắc đã đi được.
