Đệ nhất nguyên lão vẻ mặt nghiêm nghị, nhìn thấy Trần Tầm đang ngồi trong xe tù ngoài động thiên, trông vô hại như người lương thiện.
Dung mạo chủng tộc ấy, thân hình có vẻ gầy yếu ấy, mái tóc đen búi gọn ấy, cả kiểu dáng lẫn chất liệu y bào ấy... chắc chắn là tiên giới thổ dân!
Ông ——
Lời ấy vừa dứt, một luồng vĩ lực mênh mang lập tức giáng xuống người nữ tử chân trần. Dáng vẻ lơ là, tùy tiện của nàng thoáng chốc biến mất không còn tăm tích. Mũi chân nàng khẽ điểm, tiên loan cài trên tóc bùng lên đạo hỏa trắng xám, thiêu sạch thời không của quá khứ.
Ngay cả những nếp gấp trên tà y cũng hóa thành đạo văn huyền dị. Trong một thoáng mơ hồ, dường như có vô số hư ảnh sinh linh Ma Vực bị diệt tuyệt lóe lên rồi tan biến giữa những khe nứt thời không bị đôi chân trần của nàng giẫm nát.
