Oa đạo nhân thoáng sững người.
Quả nhiên gã đoán không sai, ngàn năm qua Trần Tầm và hắc ngưu đều đã buông được.
Chiến tranh vốn là như vậy. Gã là người từng trải, chỉ cần thấy Trần Tầm và hắc ngưu có thể giữ được trạng thái như thế này là đủ. Đại thù được báo, ấy đã là chuyện may mắn lớn lao nhất. Đây cũng chính là nguyên do Tiểu Xích vừa trở về Hằng Cổ tiên cương đã phát ra tiếng gầm rung trời đầu tiên.
Khải hoàn trở về, tuyệt đối không thể để lộ nửa điểm sa sút. Ngàn năm dài đằng đẵng, cũng đủ để nuốt trọn mọi bi thương.
Hai mắt Oa đạo nhân khẽ sáng lên: “Trần Tầm, ngươi cứ nói, ta nhận!”
