Dưới thiên môn.
Trọng Khuyết trịnh trọng chắp tay hướng trời: “Đệ tử Trọng Khuyết, bái kiến sư tôn.”
Dáng người hắn thẳng tắp, cao lớn vững chãi, giọng nói không kiêu không nịnh. Trong khoảnh khắc này, chỉ riêng khí thế tản ra từ đạo tâm của hắn cũng đã như khiến cả thiên địa bị đạp dưới chân, hoàn toàn lạc lõng với bầu không khí của Đại Tử La Thiên cung.
Các sư huynh sư tỷ của hắn đều đã ngây ra như phỗng, trợn mắt há mồm.
Đại sư huynh của Đại Tử La Thiên cung trong lòng chợt thót lại, chẳng hiểu vì sao lại có cảm giác mình mới là tiểu sư đệ, còn Trọng Khuyết mới là vị đại sư huynh từng trải qua vô số sóng gió, hoàn toàn không phải sinh linh cùng một thời đại với bọn họ.
