Tuy nhiên, nó chưa từng xem Oa đạo nhân là đối thủ thực sự, mà chỉ đứng sau lưng Trần Tầm lên tiếng: "Tầm ca, Thiên Vạn đại sơn này thoạt nhìn đã thấy có vô số khoáng mạch."
Lúc này, trong mắt nó vẫn còn đọng lại chút chấn động khi ngắm nhìn những dãy tiên sơn liên miên chọc thẳng lên tận mây xanh. Từ trước đến nay, nó chưa từng biết trên đời còn có bảo địa như vậy.
"~~" Đại Hắc Ngưu đạp không bước tới, chậm rãi thở hắt ra một luồng hơi trắng từ mũi.
Bên trong Thiên Vạn đại sơn tỏa ra vô số linh quang của tiên dược. Thế nhưng, cũng chính vì tiên dược có linh tính, nên các tu tiên giả nơi đây lại chẳng thể đoạt được cơ duyên lớn nhất.
Còn về khoáng mạch... bọn chúng căn bản không nhận ra, huống hồ gì là những tiên thiên sinh linh kia. Xem ra bọn chúng chỉ biết mỗi tiên linh quáng mạch, lại còn muốn đi đường tắt, lấy sinh linh làm đại dược để tu luyện.
