Hắn tu tiên bao năm, thậm chí đã sống ra đời thứ hai, nhưng chưa từng cảm thấy mệt mỏi đến nhường này. Suốt vạn năm không ngừng nghỉ, toàn lực thi triển Tiên Lực, cường độ này e là ngay cả Tiên khôi cũng không chịu nổi. Trần Tầm quả thực không coi bọn họ là người ngoài mà!
"Bản đạo chủ nghỉ ngơi... ngủ một lát đây." Kha Đỉnh liệt người trên ghế, đầu nghiêng sang một bên, hai mắt nhắm nghiền, trực tiếp tắt thở...
Vu gia tam tổ ngồi ở một phương khác.
Sắc mặt các lão trắng bệch, hơi thở lúc thổ nạp vô cùng hỗn loạn, tựa như tẩu hỏa nhập ma. Rõ ràng không hề bị thương, cũng chẳng có bất kỳ tổn hại nào, nhưng lại mệt mỏi hơn cả việc đại chiến suốt vạn năm.
Đây là thương tổn tâm thần, thương tổn thần hồn!
