"Nghĩ lại năm xưa, vị tiểu hữu này thiên phú tuyệt luân, tiếc là đạo tâm lại bị mê hoặc, thật sự đáng tiếc. Giữ lại mạng hắn, cứ ngỡ có thể tạo ra tấm gương tiên đạo cho thiên địa Đại Thế và vạn linh."
Một vị tiên quân khẽ thở dài: "Chỉ tiếc, chung quy vẫn bị thực lực tăng vọt làm mê muội tâm trí, khó xứng danh tiên nhân."
Đông đảo tiên nhân gật đầu tán thành. Bọn họ lấy thân trấn áp đại thế bản nguyên, vì thiên địa, vì vạn linh mà mưu cầu tương lai vạn thế. Lời này, tiên quân đương nhiên có tư cách nói.
Giờ đây bọn họ cũng coi như đã nhìn thấu, giữ Ngũ Hành đạo tổ lại Đại Thế hoàn toàn chẳng có lợi ích gì, ngay cả Nhân tộc cũng đã triệt để từ bỏ hắn.
"Nhãn giới của sinh linh giới vực chung quy vẫn có hạn." Một vị tiên nhân nhíu mày: "Sau khi thành tiên, đạo tâm càng kiên cố không thể phá vỡ, đã không cách nào xoay chuyển, cũng giống như Thủy Dung Tiên năm xưa vậy."
