Linh Hư Thánh Châu, Phục Thập giáo.
Nơi đây, bầu trời xanh ngắt một màu, linh cầm rạch ngang trời rộng.
Tu sĩ các tộc ngồi trong động phủ bốn phương trò chuyện luận đạo, vô cùng thong dong tự tại, hơn nữa cứ vài năm lại có một vị tổ sư mở đàn giảng đạo, tiên khí lan tỏa.
Trần Tầm cũng đã trải qua một quãng thời gian vô cùng bình yên, không có ngoại xâm, không có nội loạn, thiên hạ thái bình.
Chỉ là con sơn áp kia thật sự không yên phận cho lắm, không chỉ độc mồm độc miệng mà giờ còn hay nói năng quái gở, mượn danh quốc giáo đi khắp nơi luận đạo với các Đạo môn, tiên tông... Hễ có đệ tử nhỏ tuổi bị bắt nạt bên ngoài là gần như cả chủ mạch thất sơn đều xuất quân trong đêm, rầm rộ đi đòi lại công bằng, mà kẻ gào thét hung hăng nhất vẫn là hắc áp tử.
