Trần Tầm cất những lá thư này đi.
Giữa họ vốn không có tình yêu, chỉ có sự tôn trọng lẫn nhau, không làm phiền đối phương, ý tứ trong những lá thư này cũng chỉ là lời chúc phúc của cố hữu.
Cố Khuynh Nhan vẫn luôn phóng khoáng đúng mực, lại có con đường tiên đồ của riêng mình.
“Tiên Hàng, hư không cổ thú.”
Trần Tầm lẩm bẩm trong lòng, khó mà không nghĩ tới Tiên Hàng vũ trụ độc lập bên ngoài tam thiên đại thế giới, không hùa theo đám vô cương vạn tộc. Đây cũng là một đại thế lực truyền thừa vạn cổ.
