Lệ Uyên, kẻ đã lâu không lên tiếng, cuối cùng cũng mở miệng. Hắn sợ đến ngũ quan vặn vẹo, sợ đến khản cả giọng, quay đầu bỏ chạy, độn vào U Minh Quỷ Xuyên tới tiếp ứng, không thèm quay đầu lại.
Mà toàn lực của hắn hoàn toàn dùng vào việc chạy trốn!
"...Đi."
Diệt Trần đau đớn gầm trầm, tiên khu của hắn đang tan thành huyết khí, phải chạy về sào huyệt.
Nơi huyết hải đó hắn chưa từng nói cho người ngoài biết, tiên nhân cũng không thể dò xét. Vị vô thượng tiên nhân này... quá mạnh, đã mạnh đến mức vô lý, không thể ở lại Thái Ất Đại Thế Giới được nữa.
