Trần Tầm nhớ rằng Thượng Cổ Yêu Đình này được tái lập trên phế tích của Thái Ất Cổ Tiên Đình, chẳng biết là do không chịu nổi khí vận khủng bố đó hay vì lý do gì khác mà rất nhanh đã đi đến hồi lụi tàn.
Không ngờ lại vượt qua được vạn tộc đại sát phạt thời đại mà trỗi dậy một lần nữa, cũng có chút thú vị.
Linh điểu thấy Trần Tầm đang đả tọa, cũng không dám mở miệng làm phiền hắn nữa, chỉ là nội tâm trở nên có chút phiền muộn, không biết phải bay đến bao giờ mới hết.
Đột nhiên! Mắt linh điểu hơi mở lớn, tốc độ bay của nó lại trở nên nhanh hơn, trong nháy mắt đã là vạn dặm xa xôi, núi non vực thẳm dưới chân lướt qua như chớp, ngay cả cuồng phong bên tai cũng biến thành cương phong có thể xé nát nhục thân của tu sĩ Hóa Thần!
Nó ngây như phỗng, ta còn chưa dùng sức cơ mà. Bây giờ kẻ ngốc cũng biết vị nam tử này là một tiên đạo cao nhân, linh điểu từ kinh hoảng, sợ hãi ban nãy đã trở nên bình tĩnh lại.
