Ánh mắt y quét qua thi thể Nhan Tử Trần trên mặt đất.
Lúc này, máu tươi từ cổ họng Nhan Tử Trần vẫn đang tuôn ra. Đôi mắt hắn đã mất đi thần sắc, vết thương co giật đôi chút rồi hơi thở tắt hẳn.
Hoài Dương vương khẽ thở dài. Vốn dĩ y rất coi trọng Nhan Tử Trần, tuy chỉ là một quân cờ nhưng lại là một quân cờ hữu dụng, nếu không y đã chẳng nhận hắn làm nghĩa tử. Tiếc là hắn tự tìm đường chết. Dám phản bội y thì chỉ có con đường chết.
Nói rồi, y nhìn sang Trác Đông Lai.
Lúc này, Trác Đông Lai đang chậm rãi tra Lệ Ngân kiếm vào vỏ. Động tác của hắn ung dung, bàn tay cầm kiếm vững như bàn thạch, không hề có chút căng thẳng nào. Hắn ngẩng đầu, vẻ mặt bình thản nhìn Hoài Dương vương.
