Ánh mắt An Tiểu Đồng vốn bình lặng như mặt hồ thu, giờ phút này tựa như có ai ném vào một hòn đá nhỏ, gợn lên từng tầng rung động.
"Đưa ta xem."
Chính nàng cũng không nhận ra, trong giọng điệu lúc này đã thoáng chút nôn nóng.
An Tiểu Đồng đứng dậy khỏi ghế, tà váy tua rua đính ngọc trai hơi nhăn theo đà trượt xuống, để lộ nửa bắp chân thon thả ẩn sau lớp tất ren trắng sữa thêu hoa.
Thị nữ chạy đến báo tin vẫy tay với bóng dáng vụng về phía sau: "Này, ngươi nhanh chân lên chút, tiểu thư đang đợi xem đấy."
