An Tiểu Đồng chậm rãi khép mắt. Đến khi nàng mở ra lần nữa, sắc nâu nhạt ôn hòa trong đôi đồng tử đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một đôi Hoàng Kim Đồng trong veo, sáng rực!
Ánh vàng lưu ly chuyển động nơi đáy mắt, mang theo vẻ sắc bén như có thể xuyên thấu vạn vật, xé rách màn đêm đặc quánh.
Hoàng Kim Đồng hướng lên bầu trời phía trên Cương Thiết huynh đệ hội, cảnh tượng mà người thường không thể nhìn thấy lập tức hiện rõ trong mắt nàng.
Luồng hắc khí tuyệt vọng đậm đặc như mực, tựa từng lớp vải liệm nặng nề, chồng chất bao trùm cả tòa thành.
Ánh mắt An Tiểu Đồng thoáng ngưng lại, thần sắc cũng trở nên nặng nề. Nàng nhìn thấy hắc khí cuồn cuộn quấn lấy nhau, cuốn theo vô số cảm xúc tiêu cực bị đè nén, trầm luân, giam chặt thành phố trong màn âm u tĩnh mịch như cõi chết.
